Chương 87
Tôi thấy tình trạng của cậu ta đã ổn bèn đi lấy cho cậu ta một ly nước.
“Lão Phong, cậu bị bệnh gì vậy? Sau lại phát bệnh nghiêm trọng như thế, doạ tôi sợ chết khiếp!” Tôi thật sự phát hoảng, sợ hãi mở miệng nói.
Lúc này Phong Tuyết Hàn đã khôi phục được một chút, có thể ngồi dậy từ trên giường.
Cậu ta nhận lấy ly nước trong tay tôi, trên mặt cậu ta lộ ra một tia cười khổ.
Sau khi uống một ngụm nước mới mở miệng nói: “Bệnh cũ, nhưng cũng không phải là bệnh!”. Nghe cậu ta nói như vậy, tôi thật sự không tin.
Thôi bỏ đi, lúc nãy run đến mức giống như nhảy Disco. Cậu nói không phải bệnh? Có quỷ mới tin ấy!
Phong Tuyết Hàn thấy vẻ mặt cổ quái của tôi, cũng chẳng giải thích nhiều: “Có thể cậu sẽ thấy kì lạ. Nhưng đây quả thật không phải là bệnh. Chỉ là lúc phát tác sẽ xuất hiện tình trạng như vừa rồi.”
Phong Tuyết Hàn nhàn nhạt mở miệng, nhưng tôi vẫn không tin.
Phải rồi! Đây có thể là do nội tâm của cậu ta thực sự bài xích căn bệnh này, lòng tự trọng lại lớn, vậy nên mới không muốn thừa nhận.
Cảm thấy chắc là vậy, cho nên tôi liền nói với cậu ta: “Được rồi, tôi tin cậu. Nhưng cậu đừng từ bỏ việc chữa trị, cuộc sống này vẫn tràn ngập hy vọng mà!” Đây là lời thật lòng của tôi.
Kết quả Phong Tuyết Hàn vừa nghe thấy, thiếu chút nữa nôn ra một ngụm máu.
Nhưng bởi vì tính đặc thù của chuyện này, trong lúc nhất thời cậu ta cũng không nói cho tôi biết nguyên nhận thật.
Lúc này chúng tôi cũng không ngủ được, tôi bèn ngồi xem tivi rồi tán gẫu với Phong Tuyết Hàn ở trong phòng.
Khoảng 5 giờ rưỡi chiều, sư phụ, Độc đạo trưởng và Lão Tần gia đã đến gõ cửa.
Chúng tôi rời khỏi khách sạn, đến tiệm cơm ăn chút gì đó, sau đó chúng tôi khởi hành đến sườn núi của khu mộ cổ.
Nơi đây cách thành phố khoảng hơn 30 km, do vị trí xa xôi nên đường xá không dễ đi, nếu đi ô tô sẽ mất khoảng hai giờ.
Khi chúng tôi đến chân núi đã là tám giờ rưỡi tối.
Lúc này trời đã tối, cả sườn núi đen như mực, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những ngôi mộ đổ nát ở xung quanh, ở hai bên trái phải có treo một vài lá cờ cầu hồn màu trắng, trên mặt đất vẫn sót lại một chút tro tàn của tiền giấy, hương nến và mấy cái bát cúng.
Nhìn chung quanh, âm khí nơi này quá nặng, vô cùng âm u và quỷ dị.
Tôi bất giác rùng mình một cái, sau đó nói với sư phụ:
"Sư phụ, nơi này âm khí quá nặng, có lẽ sẽ có rất nhiều cô hồn dã quỷ!"
Kết quả sư phụ chỉ nhàn nhạt cười: “Đâu chỉ có rất nhiều, con đường nhỏ mà chúng ta vừa đi qua chính là một ổ quỷ, quỷ hồn già trẻ lớn bé đều đang nhìn chằm chằm vào chúng ta!"
Sư phụ vừa mới nói dứt câu, trong không trung đã nổi lên từng trận gió lạnh.
Không những thế, tựa như có người đang thổi từng ngụm khí lạnh vào sau gáy tôi, khiến tôi vô cùng sợ hãi, từng lớp da gà da vịt thi nhau nổi lên.
Ngược lại với tôi, Lão Tần gia và đám người Độc đạo trưởng đều là những người lão luyện ở trong nghề. Đã từng trải qua biết bao sóng to gió lớn cho nên lúc này bõn họ rất bình tĩnh.
Đương nhiên tôi cũng không thể hèn nhát, cho dù trong lòng đang hoảng loạn, tôi vẫn giả bộ mình rất bình tĩnh.
Mặc dù chúng tôi đều đã nghe nói về sườn núi của khu mộ cổ này, nhưng chưa một ai trong chúng tôi từng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền