Chương 92
Mặc dù sư phụ cùng Độc đạo trưởng và Lão Tần gia đều đã hơn 60 tuổi, nhưng lúc truy bắt tên ác quỷ này cũng rất nhanh nhẹn.
Tôi thật sự hoài nghi có phải ba lão già trước mặt đã từng là nhà vô địch chạy nước rút hay không, mà thoáng một cái đã bỏ lại tôi và Phong Tuyết Hàn ở sau lưng.
Chỉ “Vèo vèo vèo” mấy tiếng, ba người bọn họ đã trực tiếp đuổi vào lùm cây.
Chờ đến khi tôi cùng Phong Tuyết Hàn đuổi đến, đã không còn nhìn thấy đám người sư phụ cùng với tên ác quỷ kia.
Chúng tôi chỉ có thể dựa theo âm thanh để có thể phán đoán ra phương hướng, sau chạy về phía trước.
Vừa mới bắt đầu thì mọi việc vẫn còn tốt, chúng tôi cũng có thể miễn cưỡng đuổi kịp.
Nhưng càng về sau, tôi mới thấy hình như mình đã đi nhầm hướng.
Tôi và Lão Phong đi vòng quanh bãi cỏ gần 40 phút, vẫn không nhìn thấy một chút bóng dáng nào của sư phụ và những người khác .
Bởi vì tôi không biết sư phụ cùng đám người kia đã đi đâu, cho nên tôi cùng Phong Tuyết Hàn còn thử hô lên vài tiếng và gọi điện thoại.
Kết quả là không có ai trả lời lại, yên tĩnh đến mức không có một chút âm thanh nào.
Hai chúng tôi dự định gọi điện thoại nhưng có điều nơi đây lại chẳng có chút tín hiệu nào.
Tôi nhìn bốn phía sau đó nói với Phong Tuyết Hàn: “Lão Phong, hình như chúng ta bị lạc rồi !”
Phong Tuyết Hàn cau mày: “Không sao, ở đây là sườn núi, chúng ta có thể đi lên đỉnh núi, chắc chắn có thể tìm được đám người của sư phụ!”.
Nghe Phong Tuyết Hàn nói như vậy tôi cũng cảm thấy có chút đạo lí.
Mặc dù hơi phiền phức một chút nhưng so với ở lại chỗ này thì đi lên trên đấy sẽ dễ tìm thấy bọn họ hơn.
Vì thế chúng tôi đã bắt đầu đi từ sườn núi đi lên đến đỉnh núi với tốc độ nhanh nhất.
Nhưng tôi cùng Phong Tuyết Hàn đã đi gần hai mươi phút nhưng vẫn không thấy đỉnh núi đâu.
Không chỉ có như thế, tôi ngẩng đầu nhìn lên thì thấy khoảng cách giữa đỉnh núi và hai chúng tôi cũng không có rút ngắn.
Nhìn thấy như vậy tôi không khỏi lộ ra một chút nghi ngờ.
Đã gần hai mươi phút rồi, sao vẫn còn xa như vậy.
Trong lúc tôi định mở miệng thì Phong Tuyết Hàn đã mở lời trước: “Đinh Phàm, chúng ta đừng đi nữa”.
Nghe thấy Phong Tuyết Hàn nói như vậy tôi không nhịn được hỏi: “Tại sao”.
Kết quả Phong Tuyết Hàn nhìn qua một lượt rồi chỉ vào một cái cây cách đó không xa: “Cậu nhìn cái cây kia đi, chúng ta đã đi qua ba lần và đây là lần thứ 4 …..”
Giọng nói của Phong Tuyết Hàn có phần ngưng trọng, đôi mắt mang theo vẻ buồn bực.
Tôi vừa nhận ra có gì đó không ổn mà Phong Tuyết Hàn lại nói ra những lời này, trong lòng tôi chợt vang lên tiếng “lộp bộp” thân thể có chút run lên, tôi không nói chuyện nữa mà lập tức nhìn cái cây vừa rồi.
Vừa nãy chúng tôi rõ ràng đã đi ngang qua đây nhưng hiện tại không biết vì sao lại quay về chỗ cũ.
Trong lòng tôi không khỏi nghĩ đến ba chữ “quỷ dời tường”.
Chuyện này không hiếm gặp ở những vùng nông thôn, thậm chí ở vùng nội thành đô thị đều đã có người từng gặp qua “quỷ dời tường”.
Sở dĩ xuất hiện loại tình huống này kì thực là do có thứ không sạch sẽ quấy phá.
Khi gặp phải tình huống này, mọi người đều tưởng rằng mình đang đi theo ý nghĩ của chính mình, nhưng thật ra là đang đi vòng quanh tại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền