Chương 104: Hoa hòe hoa sói
“Ngươi đi đi, ta không muốn đánh với ngươi.” Dịch Phong nhìn Diệp Bắc đánh giá từ trên xuống dưới, không có hứng thú nói: “Ngươi không phải đối thủ của ta.”
“Giọng điệu của ngươi thật không nhỏ đấy nhỉ?”
Bị khinh thường như thế, trên người Diệp Bắc lộ ra sát ý mãnh liệt, lạnh lùng nói: “Ta nói thật cho ngươi biết, ta là cố ý tới đây, võ quán này ta nhất định phải phá!”
Nghe vậy Dịch Phong lắc lắc đầu.
Nếu là võ quán vậy chắc hẳn đều là phàm nhân.
Phàm nhân đánh nhau hắn cũng không sợ, dù sao hắn cũng có 18 bản lĩnh sánh vai cùng thần, thực sự cho là hắn dễ bị bắt nạt sao?
“Được, ngươi đã muốn đánh ta sẽ phụng bồi.”
Dứt lời, một tay Dịch Phong xách rổ rau chân vịt, một tay ngoắc hắn một cái.
“Ngươi…”
“Được được được, ngay cả rổ rau cũng không buông, giả bộ cũng giống lắm, chỉ là chờ lát nữa ngươi đừng có khóc.”
Nhìn thấy bị khinh bỉ như thế, Diệp Bắc nghiến răng nghiến lợi.
Theo động tác đột nhiên của bàn tay, từng thủ ấn phức tạp đánh ra, sức mạnh trong kinh mạch cả người đều dùng tới, lúc thủ ấn cuối cùng đánh ra, nó ẩn chứa toàn bộ sức mạnh tiềm ẩn của Võ Hoàng, bất thình lình đánh tới chỗ Dịch Phong.
Một kích này hắn ta không giữ lại chút gì.
Cũng không có một phần thăm dò nào, đúng là một kích để Dịch Phong bị thương nặng.
“Đi chết đi!”
Trong mắt Diệp Bắc lóe ra ánh sáng lạnh, công kích trong tay càng ngày càng gần.
Trong mắt hắn, một kích toàn lực của Võ Hoàng ẩn chứa nội kình tất nhiên sẽ đánh bại tên Dịch Phong tự cao tự đại giả thần giả quỷ này.
“Hoa hòe hoa sói!”
Nhưng Dịch Phong chỉ liếc mắt nhìn hắn ta, khinh thường nói một câu.
Nhìn qua thì khí thế của thanh niên áo trắng trước mắt hắn rất uy mãnh nhưng trong mắt hắn quả thật là trăm ngàn sơ hở, thậm chí còn đánh không lại đồ đệ Chung Thanh của hắn.
“Chát!”
Khoảnh khắc công kích sẽ rơi xuống ngực, Dịch Phong hơi nghiêng người tránh khỏi, cùng lúc đó lại nhẹ nhàng bâng quơ tát một cái lên mặt hắn.
“Cái gì?”
Vốn dĩ khuôn mặt Diệp Bắc đang lạnh lùng nhưng bị cái tát này làm cho ngơ luôn, ngay sau đó đã bị sức lực thật mạnh này đập lên mặt đất.
Làm sao có thể? !
Mặc dù té xuống đất nhưng vẻ mặt Diệp Bắc vẫn tràn đầy vẻ không thể tin được.
Một kích toàn lực đáng để hắn ta kiêu ngạo lại bị phá giải dễ dàng như vậy? Thậm chí là hắn ta có thực lực Võ Hoàng cũng không thể thấy rõ một kích kia bị phá giải như thế nào.
Nhưng đau đớn nóng rát trên mặt làm hắn ta cảm thấy thật nhục nhã.
Hắn ta là Diệp Bắc, từ khi sinh ra đã là thiên tài, mới 30 tuổi đã bước chân vào hàng ngũ Võ Hoàng, có thể nói là Võ Hoàng trẻ tuổi nhất cả Nam Sa, chưa bao giờ phải chịu nhục nhã như thế.
“Ngươi đáng chết!”
Hai mắt hắn ta đỏ tươi, trong lúc nói tu vi Võ Hoàng trong kinh mạch rộng lớn chạy tán loạn, đi kèm theo là khí thế mạnh mẽ bộc phát ra.
Nhưng mà.
Một rổ rau chân vịt đập lên đầu hắn ta lại đánh hắn lăn ra đất, khí thế cả người và tu vi Võ Hoàng của hắn ta bị rổ rau chân vịt này mạnh mẽ đánh trở về.
“Phụt!”
Sức mạnh chảy ngược vào trong, kinh mạch Diệp Bắc tán loạn, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.
“Chỉ bằng thực lực rách nát này của ngươi, ngay cả cụ Vương bán trâu kế bên nhà ta cũng đánh không lại, ai cho ngươi lá gan đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền