Chương 107: Cọng rơm cứu mạng của Tạc Thiên Bang (2)
Một loạt hành động này của Diệp Bắc làm Thanh Sơn Lão Tổ cảm thấy vừa lòng, trong tâm cũng sinh ra một chút hổ thẹn, thì ra là Thanh Sơn lão lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.
“Lão ca, Hoa Tử này ngươi hít một hơi đi?”
Xử lý xong ba người, hai tay Diệp Bắc dâng Hoa Tử, cười nói.
“Được!”
Thanh Sơn Lão Tổ gật đầu, sảng khoái đồng ý dù sao Diệp Bắc đã thẳng thắn như vậy mà hắn ta lại nhăn nhó thì cũng không được, bèn đón nhận Hoa Tử.
Thấy thế Diệp Bắc vội vàng đưa cho.
Một hơi Hoa Tử, thấm vào phế phổi, lại phun ra một ngụm khói đặc, quả nhiên nguyên khí trong cơ thể đều thay đổi, tu vi tinh khiết hơn vài phần.
“Quả nhiên là thứ tốt!”
Thanh Sơn Lão Tổ không nhịn được mà khen.
“Ha ha, nếu lão ca thích, cả hộp này đều tặng cho ngươi.” Diệp Bắc rộng rãi nói.
“Này, sao ta có thể không biết xấu hổ vậy chứ?”
Thanh Sơn Lão Tổ ngượng ngùng nói, nhưng vừa nói tay lại không ngượng chút nào cầm cái hộp cất vào trong ngực, thứ tốt như vậy, một hộp này có thể bớt cho lão cả năm khổ tu!
Kế đó là thời gian rượu chè.
Rượu này là đặc biệt ủ cho võ tu, không đến một canh giờ, đám người Thanh Sơn Lão Tổ đã xỉn quắc, bước chân lộn xộn, sắc mặt cả đám đều đỏ hồng.
“Người đâu, đưa lão ca đi nghỉ ngơi.”
Diệp Bắc vội vàng sai người.
Rất nhanh sau đó đã có mấy người tới nâng đám người Thanh Sơn Lão Tổ vào phòng nghỉ.
Nhìn thấy bóng dáng đám người Thanh Sơn Lão Tổ dần rời khỏi, Diệp Bắc từ từ cong khóe miệng.
Diệp Bắc hắn ở tuổi 30 có thể thành công bước lên hàng ngũ Võ Hoàng, lại làm bang chủ Tạc Thiên Bang cũng không đơn giản chỉ dựa vào thiên phú.
Dựa vào chính là tâm tư hiểu biết tùy cơ ứng biến.
Kẻ thức thời mới là người tài giỏi!
Đây là câu nói hắn ta luôn tin tưởng.
“Bang chủ, đây là ghi chép tin tức, tính tình và sở thích của Lục Thanh Sơn, Chu Vân và đa số trưởng lão Thanh Sơn Môn.” Lúc này một tên trưởng lão đến bên cạnh Diệp Bắc, lấy ra một phần tư liệu.
Diệp Bắc lật xem tư liệu, cong khóe miệng: “Tốt lắm, kế tiếp cũng không cần ta dạy ngươi phải làm gì chứ?”
“Ta biết.”
Trưởng lão gật gật đầu, trước khi đi lại do dự nói: “Nhưng mà bang chủ, chỉ là một Thanh Sơn Môn nho nhỏ mà thôi, chúng ta cần thiết phải đối đãi trịnh trọng như vậy sao?”
Nghe vậy, sắc mặt Diệp Bắc trầm xuống.
Hít sâu một hơi mới hết sức trịnh trọng nói: “Rất cần thiết…”
“Bởi vì, hắn là cọng rơm cứu mạng của Tạc Thiên Bang chúng ta!”
Thanh Sơn Lão Tổ đã về tới phòng.
Trong cơn say, hắn ta càng nghĩ càng thấy không đúng.
Cho dù Diệp Bắc biết rõ đúng sai, cùng lắm cũng chỉ giao ba tên Võ Linh kia cho lão, cũng thả đám người Thanh Sơn Môn bọn họ từ đại trận ra là được rồi. Hoàn toàn không cần phải… làm một trận lớn như vậy để xin lỗi, thậm chí còn đưa thứ tốt như Hoa Tử này cho lão.
Dù sao thì Diệp Bắc cũng là một cường giả Võ Hoàng, hoàn toàn không cần phải… ra vẻ như thế trước mặt một Võ Vương là lão.
Đúng lúc này Diệp Bắc cũng cho người đưa thanh tuyệt thế thần đao kia trở về, Thanh Sơn Lão Tổ cầm trong tay thanh tuyệt thế thần đao càng thấy không đúng lắm.
Trên con đường võ tu, từ trước đến nay đều là ngươi lừa ta gạt.
Nhất là khi đứng trước bảo vật, không ai dám khẳng định mình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền