ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần

Chương 2410. Vùng đất nghèo khó 2

Chương 2410- Vùng đất nghèo khó

Lôi đình không ngừng lấp lóe, nổ vang, nhưng chưa từng có mưa rơi xuống.

Thuận theo mặt đất khô cạn để nhìn, có lẽ nơi này vô cùng hạn hán.

Lão giả bên cạnh Dịch Phong, ngồi xếp bằng trên mặt đất khô cạn, dường như loại hạn hán này cũng ảnh hướng đến ông ấy.

Tóc tai ông ấy bù xù, da bọc lấy xương, rất giống một cây rơm rạ khuyết thiếu mưa móc sắp khô héo.

Cũng giống như nến tàn trong gió, lập lòe theo gió ở nơi này, kéo dài hơi tàn.

Lão giả nhìn thấy Dịch Phong không nghe lời chào hỏi của mình, trực tiếp xông vào, làm ông cảm thấy tức giận, muốn lên tiếng quát lớn.

Nhưng Dịch Phong lại giành trước một bước nói: “Đạo hữu, đến cũng đến rồi, có nói thêm nữa thì có ý nghĩa gì chứ?”

Nói xong, Dịch Phong lấy rượu ngon món ngon ra, bày ở giữa hắn và lão giả.

“Chẳng qua là quá nghiện rượu, thiếu một người có thể uống rượu với nhau, vừa đúng lúc đụng phải đạo hữu, lẽ nào đạo hữu không muốn uống với ta mấy ly?”

Cánh mũi lão giả đánh động, một cỗ hương vị rượu thịt bị hút vào bên trong phổi của hắn.

Đây là mùi rất lâu rồi hắn chưa từng cảm nhận được, hắn chỉ cảm thấy dạ dày của mình bắt đầu nhúc nhích, nước bọt bắt đầu bài tiết.

Lão giả nuốt ngụm nước bọt, ánh mắt lập tức sáng lên.

Cả mặt lão giả lộ vẻ thèm thuồng, nhưng đang cố gắng áp chế biểu cảm trên khuôn mặt của mình.

Lão giả đã không nhớ rõ bản thân mình đã ở đây bao lâu.

Từ sau khi lão giả đóng ở đây, thì chưa từng ăn một chút cơm nào, càng chưa từng thưởng thức qua rượu ngon nữa.

Không có gì nghi ngờ rượu ngon, thịt ngon này khiến cho lão giả thèm nhỏ dãi.

Bởi vì có cái gọi là thực sắc tính dã, đây là thiên tính và bản năng của Nhân tộc.

Tuy lão giả có thể không cần ăn cơm, nhưng loại món ngon đưa đến cửa trân tu này, ông không kịp chờ đợi đã muốn ăn như gió cuốn một hồi.

Dù sao, loại rượu thịt đưa đến cửa này, có thể mấy ngàn năm, mấy vạn năm cũng sẽ không có lần nữa.

Lão giả liếc nhìn Dịch Phong, cảm thấy tướng mạo của vị thanh niên này không tệ, người vật vô hại.

Nên mới lên tiếng nói: “Ngươi nói cũng đúng, đến cũng đến rồi, vậy thì lão phu sẽ cùng với ngươi uống hai ly. Nhưng mà tiểu tử nhà ngươi cũng đừng chạy loạn, tinh cầu này có đồ vật đại hung!”

Dứt lời, lão giả trực tiếp cầm vò rượu lên nuốt chửng uống cạn.

“Hắc! Sảng khoái!”

Tiếp đó lão giả tiện tay bẻ một cái đùi dê, ông bất ngờ cắn mấy cái, miệng đầy dầu bắt đầu nhai nuốt.

“Kẽo kẹt kẽo kẹt.”

Lão giả luyến tiếc nuốt loại mỹ vị nguyên lành này vào, ông muốn tinh tế nhai nát, nhấm nháp nước thịt ngon lành trong đó.

“Nào tiểu hữu, tương phùng chính là duyên phận, lão phu cũng coi như chủ nhà, mượn rượu của ngươi mời ngươi một ly!”

Dịch Phong cười cười, cầm một cái vò rượu lên đụng đụng cùng với lão giả.

Tiếp đó hắn cũng rất sảng khoái uống.

“Rượu ngon, rượu ngon! Lão phu đã rất lâu rồi không được uống qua loại rượu ngon này, quả nhiên là sảng khoái mà, ha ha ha!”

Lão giả càng ăn càng sung sướng, càng uống càng thoải mái.

Bầu không khí ngăn cách giữa hai người cũng không còn tăng vọt, mà dần dần tan rã.

Dịch Phong ở bên cạnh vừa uống rượu cùng lão giả, vừa nhìn xung qunh hoàn cảnh nghèo nèo ẩm ướt, thong thả hỏi: “Ngược lại ta rất tò mò, vì sao ngươi lại một mình đợi ở đây?”

“Ừng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip