Chương 2437- Vẫn là cái chợ kia 2
“Đào phân, tối nay hóa đơn này ngươi thanh toán chắc rồi!”
“Ngươi cũng quá đen rồi, nhiều vòng như vậy, ngươi vẫn luôn thua.”
Lỗ Đạt Sênh mặt càng ngày càng đen, hắn bác bỏ nói: “Mấy người không có tầm mắt các ngươi, ta đây là cố tình thua. Tiên sinh trở về ta vui vẻ, ta muốn mời tiên sinh uống một bữa lớn, thanh toán thì có làm sao?”
Dịch Phong bị mọi người chọc cười, hắn thoải mái cười to, đứng dậy nói: “Các ngươi tiếp tục, ta đi xem một chút hai lão câu cá kia có câu được con cá lớn nào không, buổi tối làm hai con sò lớn nướng khô để ăn.”
Mọi người đứng dậy cung tiễn Dịch Phong rời đi.
Vùng ngoại thành đảo Ám Ảnh, Thái Hồ.
Sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ, ba chiếc thuyền nhỏ đong đưa trong nước.
Cỏ xanh bên hồ khỏe mạnh, bông hoa nở rộ, cây xanh cành lá rậm rạp.
Rõ ràng khí tức sức sống mới kèm theo gió nhẹ thổi vào mặt, khiến người ta không kìm được đắm chìm ở trong đại tự nhiên tốt đẹp này.
Ba lão đầu thả câu câu cá ở ngay bên trên chỗ nước cạn.
Bọn họ theo thứ tự là Thanh Hoan Tướng, Lục Thanh Sơn còn có Ngô Vĩnh Hồng.
Nhìn thấy Dịch Phong đến, ba người vội vàng đứng dậy cung kính cúi người, trăm miệng một lời: “Tiên sinh trở về rồi!”
Dịch Phong cười nhẹ một tiếng, đi về phía trước.
“Hôm nay câu cá thế nào rồi, phía trước nơi này chính là điểm câu các ngươi nói với ta?”
Dịch Phong lần lượt nhìn ngư hộ của ba người, cả mặt lộ vẻ xem thường.
“Các ngươi không được mà, mới câu được một chút như thế. Đưa cho ta một cái cần câu, chúng ta so tài một chút ai câu được nhiều hơn.”
Ba người bị tiên sinh khinh bỉ, có vẻ hơi khó xử.
Nhưng nghe đến tiên sinh muốn cùng câu, trong nháy mắt tâm tình ba người tăng vọt.
Bọn họ đều chọn lấy cần câu tốt nhất, các loại con mồi, đưa cho Dịch Phong chọn lựa.
Dịch Phong lựa chọn một chiếc cần câu thân trúc bình thường nhất, ngồi lại gần ba người đáp dây câu xuống, sau đó bắt đầu thả câu cùng với bọn họ.
Trong quá trình, bên phía Dịch Phong liên tục không ngừng câu được cá.
Thậm chí hắn cũng không hề đánh ổ, nhưng dường như bên trong điểm câu của hắn tập trung toàn bộ cá lớn trong hồ.
Ba bốn mươi cân (1 cân Trung = 0.5kg) cá trắm bạc, cá chép mình cong, và hàng trăm cân cá trích anh, dễ dàng cũng câu được vài con.
Ba người Thanh Hoan Tướng lại không có chút thu hoạch nào, nhìn mặt ba người rạng rỡ đến xanh biếc luôn rồi.
Chưa đến hơn một canh giờ, cá mà một mình Dịch Phong câu được đã bằng bốn người bảo vệ ngư hộ.
Ba lão đầu đưa mắt nhìn nhau.
Bọn chỉ cảm thấy tiên sinh nhất định là đang gian lận.
“Ta cũng không hề vận dụng sức mạnh pháp tắc để chơi xấu, những con cá này là tự mình bơi đến, tình nguyện mắc câu.”
“Vâng, tiên sinh nói đúng.”
“Tiên sinh không cần giải thích, chúng ta hiểu.”
“Kỹ năng câu cá của tiên sinh thiên hạ vô song, chúng ta cam bái hạ phong.”
Dịch Phong lúng túng mỉm cười, có chút bất đắc dĩ, nhưng vô cùng vui vẻ.
Cùng lúc đó.
Trên không trung đảo Ám Ảnh.
Có lưu quang khó phân chiếu về phía tinh cầu này.
Tiếng ầm ầm to lớn chấn động, vật thể đột kích kéo thành đuôi lửa thật dài, giống như sao băng.
Nhưng thời gian những “sao băng” này rơi xuống đất, lại không tạo thành bất kỳ tổn thương nào đối với đảo Ám Ảnh.
Đầu tiên đáp xuống đất, là năm huynh đệ da
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền