Chương 75: Dựa vào cái gì mà vậy chứ?
“Ếch ngồi đáy giếng, người như ngươi sao có thể chất vấn tài văn chương của tiên sinh, cho dù ngươi là người tu luyện thì thế nào?” Mao Doãn Nhi không chút nương tay đánh trả.
“Ngươi là ai?”
Chịu một cái tát, Bành Anh điên cuồng, ánh mắt thù hận nhìn chòng chọc vào Mao Doãn Nhi.
“Thương hội Bình Giang, Mao Doãn Nhi.”
Mao Doãn Nhi thẳng thắn nói.
“Cái gì?”
“Vậy mà là Mao Doãn Nhi?”
“Nghe nói nàng không chỉ có tài văn chương xuất chúng mà còn là hòn ngọc quý trên tay thương hội Bình Giang!”
“Quả nhiên là nghe danh không bằng gặp một lần, đúng là phong thái của thế gia vọng tộc, nhưng vì sao nàng lại ra mặt vì thanh niên nghèo túng này?”
Trong lúc nhất thời, thanh niên tài tuấn vây xem bên cạnh lộ ra âm thanh kinh ngạc, từng ánh mắt chú ý đến trên người Mao Doãn Nhi.
Hiển nhiên, Mao Doãn Nhi làm hòn ngọc quý trên tay thương hội Bình Giang nên đã nổi tiếng với bên ngoài từ lâu rồi.
“Mao Doãn Nhi của thương hội Bình Giang?”
Bành Anh ôm lấy mặt, phát ra âm thanh âm trầm.
Nàng không nghĩ ra nổi, vì sao Mao Doãn Nhi lại ra mặt vì Dịch Phong, ra mặt vì nam nhân đã bị nàng vứt bỏ trước mặt.
Cho nên, nàng không cam lòng quát: “Cho dù ngươi là người của thương hội Bình Giang thì thế nào. Chuyện giữa ta và hắn liên quan gì tới ngươi, ngươi và hắn có quan hệ như thế nào?”
“Ta và hắn không có quan hệ gì, ta chỉ là người hâm mộ Chí Tôn Bảo của tiên sinh thôi.” Mao Doãn Nhi không cam lòng rơi lại phía sau, đồng thời quay đầu về phía Dịch Phong nói: “Tiên sinh, có ta ở đây, nơi này không ai dám nói xấu ngươi một câu.”
“Đa tạ.”
Dịch Phong gật đầu nhẹ với nàng, sắc mặt hơi phức tạp.
Hắn không thích loại cảm giác bị người khác xem náo nhiệt như thế này. Sớm biết như thế, hắn đã không đến.
“Người hâm mộ?”
Mao Doãn Nhi, kích thích hồi ức không tốt của Bành Anh.
Lại là người hâm mộ.
Ngày đó Lạc Lan Tuyết trục xuất nàng khỏi tông môn, không phải cũng bởi Chí Tôn Bảo sao?
Lạc Lan Tuyết thì thôi, Mao Doãn Nhi cũng như vậy, một cuốn sách được viết ra bởi giun dế tầng dưới cùng lại hấp dẫn người như vậy sao?
Một cuốn sách bại hoại mà thôi, dựa vào cái gì mà có lực ảnh hưởng lớn như vậy? chứ
Bành Anh không nghĩ ra được.
Cho dù sách được viết ra có tốt, nhưng cũng chỉ là phàm nhân, có khoảng cách rất lớn với người tu luyện.
“Ta không cần biết ngươi là người nào, đây là chuyện ta và hắn, ta cảnh cáo ngươi, lập tức tránh ra cho ta.” Dưới thù hận tuyệt đối, Bành Anh lạnh lùng phát ra âm thanh uy hiếp với Mao Doãn Nhi.
Ngay lúc đó, nàng rút ra trường kiếm, khí thế của võ giả cửu trọng lộ ra trên người.
Thương hội Bình Giang thì thế nào, mặc dù hiện tại nàng bị trục xuất khỏi Thanh Sơn Môn, nhưng bởi vì quan hệ với Vu Vũ Kiệt nên nàng có thể trở về ngay lập tức. Sau lưng có Thanh Sơn Môn làm chỗ dựa, thương hội người phàm chẳng qua là sâu mọt mà thôi.
Cho nên nàng cũng không e sợ thương hội Bình Giang.
Bởi vậy, nàng không chút kiêng kỵ dùng khí thế tu vi dồn ép Mao Doãn Nhi.
Chỉ một thoáng, sắc mặt Mao Doãn Nhi đã trắng bệch.
Tuy nàng là hòn ngọc quý trên tay thương hội Bình Giang nhưng cũng chỉ là một kẻ phàm tục. Đứng trước mặt người tu luyện, cũng không chịu nổi chút uy thế nào.
Mà thanh niên tài hoa khác đang vây xem, cũng dồn dập bị
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền