Chương 78: Con mẹ nó, ngươi là cái quái gì vậy? (2)
Hoá ra thân phận của nàng đã bại lộ từ lâu.
Nàng cảm thấy may mắn nhất là hắn không tỏ thái độ gì với thân phận của nàng. Nhưng mà lòng dạ của kiểu người như vậy thật khó đoán.
Thế nhưng ngẫm lại cũng sẽ hiểu, Huyền Vũ Tông trong mắt hắn cũng chỉ là một tông phái nho nhỏ chẳng đáng để trong mắt.
Chỉ là, hắn có thể nhìn thấu thân phận của nàng, chứ đừng nhìn rõ mục đích của nàng là được!
Nghĩ đến đây, Yêu Linh Nhi hơi ngại ngùng, trong lòng cũng có chút hồi hộp.
“Còn có Doãn Nhi cô nương, đa tạ ngươi.” Dịch Phong đỡ Doãn Nhi rồi nhẹ nhàng nói.
“Đa tạ tiên sinh.”
Cảm nhận được lực từ cánh tay của Dịch Phong, Mao Doãn Nhi cúi đầu đỏ mặt.
“Không có gì, là ta nên cảm ơn các ngươi mới đúng. À đúng rồi, để tỏ lòng thành ý, tối nay ta mời các ngươi một bữa cơm!” Dịch Phong nói.
Nghe vậy, gương mặt các nàng liền bừng sáng, nhanh chóng gật đầu đồng ý.
Một màn này khiến người ngoài cuộc đều đỏ mắt hâm mộ lẫn ghen tị.
Xảy ra chuyện như vậy, Dịch Phong cũng không còn hứng thú với đại hội, ánh mắt hắn phức tạp nhìn về Bành Anh ở dưới sông, sau đó Dịch Phong cùng hai người các nàng xin phép cáo lui.
Nhóm người Dịch Phong vừa rời đi thì liền có một bóng bạch y lướt qua, rồi hoà lẫn vào đám đông.
“Oa, lại có thêm một vị tu sĩ nữa!”
Mọi người thấy vậy đều có ý định tránh né, cũng không ngờ đến sẽ có một tu luyện giả nữa xuất hiện.
Người đến chính là Vu Vũ Kiệt vừa mới xuống núi. Hắn ta vất vả lắm mới có thể thoát ra khỏi ngục giam của Thanh Sơn Môn nên đã nóng lòng hẹn Bành Anh ở đây.
“Anh Nhi, Anh Nhi ngươi ở đâu?” Vu Vũ Kiệt gọi lớn.
“Vũ Kiệt ca ca, ta…”
Lúc này, Bành Anh vừa mới ra khỏi lòng sông, cả người vẫn còn đang nhếch nhác thì đã gặp phải Vu Vũ Kiệt.
“Ngươi sao vậy?”
Vu Vũ Kiệt trầm mặt, vội vàng hỏi.
“Ta, ta….”
Nói rồi Bành Anh liền bật khóc.
“Sao ngươi lại che mặt?” Vu Vũ Kiệt cau mày.
“Vũ Kiệt ca ca, ta bị người khác bắt nạt.” Bành Anh điềm đạm đáng thương nói: “Mặt ta bị thương.”
“Cái gì? Kẻ nào dám to gan lớn mật như vậy? Bành Anh đừng sợ ta nhất định sẽ báo thù giúp nàng, trước tiên để ta xem thương tích trên mặt nàng đã.” Vu Vũ Kiệt dịu dàng đi đến bên cạnh Bành Anh, lo lắng hỏi.
“Nhưng mà bây giờ trông ta rất xấu xí, chắc phải mất rất nhiều thời gian mới có thể bình phục được, Vũ Kiệt ca ca ngươi sẽ không ghét bỏ ta chứ?” Bành Anh lo lắng, khẩn trương hỏi.
“Làm sao mà ta có thể ghét bỏ Anh Nhi được, mau để ta xem nào.” Vu Vũ Kiệt ân cần nói.
“Được.”
Nhăn nhăn nhó nhó một lúc lâu thì Bành Anh mới buông tay xuống, để lộ ra khuôn mặt bị đánh đến sưng đỏ.
Trong nháy mắt.
Thiếu chút nữa thì tròng mắt Vu Vũ Kiệt rớt ra ngoài.
“Ngươi là cái quỷ gì vậy?”
Vừa nói hắn vừa đạp Bành Anh một cái, Bành Anh bay ngược về phía sau, nặng nề ngã vào lòng sông khiến cho bọt nước bắn tung toé.
Sau khi đá bay Bành Anh, Vu Vũ Kiệt cũng chuồn luôn.
Hắn ta khóc không ra nước mắt.
Mẹ nó, cái quái gì mà xấu thế này!
“A, cứu mạng, cứu mạng!”
Nhưng mà không có ai nghe thấy tiếng kêu cứu mạng của Bành Anh, đúng lúc nàng bị hút vào một vòng xoáy trong nước. Ngay khi có người chú ý nhìn sang thì Bành Anh đã hoàn toàn bị hút vào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền