Chương 87: Mất cả chì lẫn chài
Sau khi ra khỏi cửa phòng, Dịch Phong nhếch miệng, sắc mặt vô cùng phức tạp.
Không ngờ rằng, hai muội tử này bề ngoài nhìn không tệ, vậy mà sau lưng lại như vậy.
Không chịu nổi không chịu nổi nữa, quả thật là không thể tiếp nhận nổi.
Lắc đầu, Dịch Phong liền cất bước rời khỏi. Trước khi rời đi, Dịch Phong còn không quên treo cái biển “xin đừng làm phiền” lên.
Một buổi tối trôi qua rất nhanh.
Dịch Phong về nhà ngủ thêm một giấc, tiếp tục nằm ở trong viện dạy chó.
“Phụt!”
Thương hội Bình Giang, Mao Lâm ngồi ở trên ghế phun một ngụm máu, bàn tay run rẩy chỉ Mao Doãn Nhi hỏi: “Ngươi ngươi ngươi, ngươi nói, ngươi không chỉ không thành công, còn, còn giao ra một khối đồng giá trị liên thành, cuối cùng còn ngủ với một nữ nhân?”
Mao Doãn Nhi khóc đến vành mắt phiếm hồng, ngồi liệt trên mặt đất nơm nớp lo sợ, hai mắt không có tiêu cự gật đầu.
Nàng chưa từng nghĩ, lần đầu của cuộc đời nàng.
Vậy mà.
Cho một nữ nhân rồi.
…
“Cái gì?”
Cũng vào lúc này, Ninh Huyền Vũ của Huyền Vũ Tông điên tiết lên, chỉ Yêu Linh Nhi trước mắt khản giọng chất vấn: “Ngươi nói thành quả lần này của ngươi, chính là ngủ với một nữ nhân ư?”
Sắc mặt Yêu Linh Nhi phức tạp, cắn chặt răng quỳ ở trên đất, thở mạnh cũng không dám.
“Vậy Song Tinh Ám Đao của ta đâu?” Ninh Huyền Vũ lại chất vấn.
“Mất… mất rồi.”
Giọng nói của Yêu Linh Nhi nhỏ như muỗi truyền ra.
Giọng nói của nàng vừa dứt, Ninh Huyền Vũ tê liệt ngồi ở trên ghế, ý tức giận trào ra, bàn tay nắm chặt lại đấm vào ngực mình, trong miệng không ngừng nôn máu tươi ra.
“Bớt giận, tông chủ bớt giận!”
“Tông chủ bớt giận!”
Nhìn thấy cảnh này, Ninh Huyền Vũ dọa sợ mọi người, quỳ ở trên đất hô lên.
Rất lâu rất lâu sau, Ninh Huyền Vũ mới chỉ Yêu Linh Nhi run rẩy nói: “Ngươi, ngươi đến vách Huyền Vũ Nhai suy ngẫm. Một năm, một năm không được ra ngoài.”
Thanh Sơn Môn.
“Sư tôn.”
Lạc Lan Tuyết cung kính bước đến trước mặt Thanh Sơn Lão Tổ, nhẹ giọng nói: “Đệ nhất luyện dược sư Nam Sa, Lỗ Đạt Sanh - Lỗ đại sư vừa tới Thanh Sơn Môn của chúng ta.”
“Cái gì?”
Thanh Sơn Lão Tổ nghe vậy, lập tức đứng lên, kích động nói: “Lỗ đại sư tới ư, sao ngươi không thông báo sớm cho ta biết?”
“Ta thấy sư tôn đang bế quan, cho nên không dám quấy rầy người.” Lạc Lan Tuyết giải thích.
“Đi, Lỗ đại sư ở đâu, ta đi gặp hắn.”
Nói xong, Thanh Sơn Lão Tổ vội vàng đứng dậy, sắc mặt trở nên trịnh trọng hơn không ít.
Vì là Lỗ Đạt Sanh nên lão không dám chậm trễ chút nào.
Hắn ta là đệ nhất luyện dược sư ở Nam Sa, tuy rằng là một tán tu trong giới nhưng lại là người rất có tiếng nói. Cho dù là đại tông môn Nam Sa hay các thế gia lớn đều đối xử rất khách khí với hắn.
Cho nên loại người như thế này tới Thanh Sơn Môn của hắn, không còn gì nghi ngờ nữa, như một pho tượng Phật vậy.
“Lục Thanh Sơn, bái kiến Lỗ đại sư.”
Ngoài cửa, Thanh Sơn Lão Tổ cung kính cúi người, đứng ở trước cửa nói vào phía bên trong.
Cửa phòng, lặng yên không một tiếng động mở rộng ra.
“Vào đi!” Bên trong, truyền ra một âm thanh khàn khàn.
Thanh Sơn Lão Tổ đi vào, một lão già ngồi trên nệm hương bồ, trên người khoác một chiếc áo bào màu tro. Mặt mày lão sắc lẹm, toàn thân tỏa ra một hơi thở u ám.
“Một Thanh Sơn Môn nho nhỏ mà mặt mũi lớn thật đấy!” Lỗ Đạt Sanh chầm chậm ngẩng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền