ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thi Tỷ

Chương 105. Chương 105

Chương 105:

Bây giờ đột nhiên nghe thấy mấy từ như “bùa”, “chùa”, “bùa bình an”, thần kinh anh ta chợt trở nên căng thẳng, lập tức trừng to hai mắt nhìn tôi, lộ ra dáng vẻ rất ngạc nhiên nghi ngờ.

Anh ta cảm thấy, có phải tâm sự của mình đã bị tôi nhìn ra rồi hay không?

Nếu như tôi là một ông già tiên phong đạo cốt, nói không chừng anh ta sẽ cho rằng tôi là cao nhân, có lẽ sẽ lập tức thỉnh giáo tôi.

Nhưng thấy tôi chỉ là một thanh niên trẻ chừng hai mươi tuổi, nhìn thế nào cũng thấy không đáng tin. Thế là lời đã đến bên miệng lại bị anh ta nuốt trở về.

Tôi nhìn ra dáng vẻ muốn nói lại thôi của người đàn ông thì nở nụ cười nhẹ, rồi chỉ đặt lá bùa lên trên sạp hoa quả: “Anh giai à, tôi đặt thứ này ở chỗ anh. Nếu như thứ này có tác dụng với anh, có lẽ tôi có thể giúp anh, anh hãy tới ngã tư phía trước tìm tôi, nếu như không có tác dụng, vậy anh cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi!”

Nói xong, tôi bày ra dáng vẻ cao thâm khó dò.

Thật ra đây là tôi đang giả vờ, đều là lừa dối. Toàn là học được từ chỗ ông nội, có lúc cho dù bạn muốn giúp đỡ người khác thì cũng đừng chủ động mở lời.

Nói như vậy chưa chắc đã có hiệu quả, nếu người ta thật sự cần bạn, vậy nhất định sẽ tới tìm bạn.

Tôi nhìn ra người đàn ông này bị thứ bẩn thỉu bám lấy, lá bùa này của tôi bảo vệ anh ta một đêm sẽ tuyệt đối không có vấn đề gì.

Nếu như đến lúc đó anh chàng này không thức thời, vậy coi như anh ta vận may kém, tự nhận xui xẻo thì chết cũng là đáng đời.

Nhưng nếu như đến lúc đó tới tìm tôi, tôi sẽ ra tay giúp đỡ anh ta. Dẫu sao đây cũng của là chức trách của người đuổi quỷ chúng tôi...

Từ Phi đang chọn hoa quả nghe thấy tôi nói vậy cũng hơi sững sờ.

Sau khi nhìn rõ tướng mạo của người đàn ông, cậu ta cũng kinh ngạc, mặc dù không biết tại sao tôi không nói thẳng ra là anh ta đã gặp quỷ.

Nhưng thấy tôi đã nói như vậy, Từ Phi cũng không nhiều lời, chỉ bảo ông chủ cân hoa quả lên.

Người đàn ông trung niên sũng sờ một chốc, rõ ràng hô hấp đã trở nên gấp gáp hơn. Khi cân hoa quả tay anh ta cũng run rẩy.

Mấy phút sau, chúng tôi xách hoa quả rời đi.

Người đàn ông trung niên nhìn lá bùa trên bàn một cái, rồi lại nhìn chúng tôi đã đi xa một cái, cuối cùng anh ta cắn răng, cẩn thận cất lá bùa vàng trên bàn đi.

Trong mắt người đàn ông trung niên, bây giờ đã là cục diện còn nước còn tát. Mặc dù thấy tôi trẻ tuổi, nhưng dường như liếc mắt một cái đã nhìn ra phiền toái anh ta gặp phải.

Nếu như lá bùa này thật sự có tác dụng, vậy ngày mai nhất định anh ta phải đi tới ngã tư đằng trước đợi tôi.

Nghĩ tới đây, trong lòng người đàn ông trung niên thấp thỏm, cũng không còn tâm trạng bán hoa quả nữa, anh ta vội vàng dọn sạp, lái con xe ba bánh lo lắng không yên nhanh chóng biến mất ở cuối con đường...

****

Sau khi tôi và Từ Phi mua hoa quả xong, Từ Phi nghiêng đầu hỏi tôi: “Tần Việt, rõ ràng ông anh kia đã gặp phải quỷ, sao cậu không nói thẳng với anh ta? Cho anh ta một lá bùa có tác dụng gì không?”

Nghe Từ Phi nói như vậy, tôi lộ ra nụ cười mỉm: “Đương nhiên có tác dụng. Còn nữa, tôi nói thẳng cho anh ta, chưa chắc anh ta đã

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip