Chương 81 - Bóng Đen cứng đầu
Tưởng Văn Bân trong lòng lại càng thêm bất an, trực giác nói cho gã biết, tử vong cách mình càng ngày càng gần. Vì vậy, lấy điện thoại di động ra và gửi tin nhắn một lần nữa.
"Anh ơi! Anh đã ở đâu? Em rơi vào đường cùng rồi."
Nhưng một lúc lâu sau, cũng không nhận được bất kỳ phản hồi nào.
"Mẹ nó!"
Tưởng Văn Bân thầm mắng một câu, nhưng trong lòng vô cùng tin tưởng anh trai. Từ nhỏ hai người đã sống nương tựa vào nhau, gã nhất định sẽ đến cứu em trai.
Bỗng nhiên, một cảm giác quái dị trỗi lên trong lòng.
Tưởng Văn Bân đưa mắt nhìn lên, quan sát một bức tranh treo trên vách tường. Ban đầu không thấy gì nhưng lại phát hiện điều cổ quái.
Đó là chân dung người da đen, mặt đen kịt như than đá, hoàn toàn không thấy rõ ngũ quan. Trên miệng có răng nanh, trong đôi mắt lại là vẻ hung ác, tựa như ác ma đến từ địa ngục.
"Này, hai người mau xem, chân dung người da đen kia có phải hơi không đúng không?"
Tưởng Văn Bân vội vàng vỗ vỗ đồng bọn bên cạnh.
Vẻ mặt hai người kinh ngạc, ánh mắt cũng nhìn lại.
“Anh Bân, anh nói người nào?”
“Bức ở giữa!”
"Làm gì có? Tôi không thấy nó.”
Cả hai đều cảm thấy khó hiểu.
Tưởng Văn Bân t nóng lòng, nhịn không được mắng: "
Ngu ngốc, sao lại không thấy được…”
Nhưng gã nói đến một nửa, thì quay đã ngẩn người vì bức chân dung da đen đã biến mất.
Lúc này, một kẻ yếu đuối nói: “Anh Bân, lúc nãy anh nói ở giữa là một cái cửa sổ.”
Một tia sét lại rạch ngang khiến căn phòng trống trải được chiếu sáng. Tưởng Văn Bân lần này thấy rõ, nơi vốn treo chân dung đúng là một cửa sổ. Đó không phải là một bức tranh, nhưng thực sự đã có thứ gì đó nhìn chằm chằm vào gã.
"Mẹ kiếp!"
Trong nháy mắt này, cả người gã nổi da gà, sự lạnh lẽo truyền từ lòng bàn chân đến da đầu. Cảm giác sợ hãi mãnh liệt, sắp làm cho gã hít thở không thông.
"Tôi thấy nó... Tôi vừa thấy nó! Chạy đi!” Tưởng Văn Bân giống như điên khùng, cắm đầu chạy về phía hành lang.
"
Hả? Hắn đã thấy gì?”
Hai tên đi cùng cũng không biết chuyện gì xảy ra. Nhưng thấy gã đã chạy, cũng chỉ có thể chạy trốn theo gã.
Tuy nhiên một cái bóng đen đã chui ra từ khe cửa sổ, dung hoà vào bóng đêm tựa như bóng ma đến từ địa ngục. Nó đuổi theo ba người nọ, tốc độ rất nhanh, trong nháy mắt đuổi theo người cuối cùng.
"Phốc phốc!"
Móng vuốt của nó tựa như có bùng lên một ngọn lửa đen kịt. Lập tức xuyên qua lưng, máu tươi bắn ra xung quanh, dính cả lên gáy Tưởng Văn Bân và một người khác chạy phía trước.
Hai người đang trên đà chạy lại theo bản năng quay đầu nhìn lại phía sau. Nhìn thấy một bóng đen cao lớn, móng vuốt đâm vào lưng người nọ, nhấc người nọ lên không trung.
Người nọ còn chưa chết hẳn, hai chân vô lực vùng vẫy loạn xạ. Tơ máu trong mắt phồng lên, há miệng phun ra từng dòng máu tươi.
"Cứu... Cứu tôi..."
"Quái vật này là gì thế?” Tưởng Văn Thành trong lòng kinh hãi không thôi.
Bóng đen ném thi thể xuống, vươn đầu lưỡi dài màu tím sậm, liếm máu đỏ tươi trên móng vuốt, có thể thấy nó rất khát máu.
Nó là một thi vương cấp B+, năng lực thức tỉnh [Tiềm Ảnh], có thể ẩn nấp trong bóng tối, hơn nữa còn đi qua khe hở nhỏ, ví dụ như khe cửa sổ, khe cửa, khe tường.
Nó ở trạng thái tiềm ảnh, còn có thể tránh né cảm giác của người khác, năng lực cũng coi như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền