ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thiên Kim Thật Chăn Trâu Ở Tinh Tế

Chương 502. Chương 502

Chương 502

Chuông cửa vang lên mấy lần. Kèm theo tiếng mở cửa "cạch" là tiếng chửi rủa dữ tợn:

"Ấn, ấn, ấn! Ấn cái đầu các người! Mẹ kiếp, không nhìn thấy bây giờ là mấy giờ à?"

Người đàn ông mặc đồ đen sững sờ khi bị mắng:

"2 giờ 17."

"Đọc chữ đi người ơi, xem trên đây viết cái gì?"

Quả thực có một dòng trên chuông cửa điện tử: [Xin vui lòng không bấm chuông trong giờ nghỉ trưa từ 12:00-14:30.]

Chà, đãi ngộ khá tốt, người đàn ông mặc đồ đen cũng là người đi làm thuê, rất ngưỡng mộ.

Ngay khi cánh cửa sắp đóng lại, người đàn ông mặc đồ đen nhanh chóng bước tới, nói:

"Chúng tôi tới tìm một người."

Người nọ không quan tâm, tiếp tục đóng cửa lại:

"Chỗ chúng tôi không bán người, chỉ bán gia súc."

Người áo đen hỏi:

"Mục Nguyệt, chỗ các người có ai tên Mục Nguyệt không?"

Động tác đóng cửa của người nọ chợt khựng lại một lúc, anh ta ngẩng đầu nhìn bọn họ rồi trợn mắt nói:

"Có, đang chăn trâu ở bên kia, tự qua đó mà tìm đi."

Sau đó "rầm" một tiếng, anh ta đóng cửa lại. Sắc mặt quản gia cau có.

Nhóm người chỉ có thể tìm được đồng cỏ theo hướng anh ta chỉ. Từ xa đã nhìn thấy một đàn trâu đang gặm cỏ, có vẻ cô hẳn đang ở đây. Sau đó, họ nhìn thấy một cô gái đang ngủ trưa dưới gốc cây.

Nghe nói cơ thể người chăn nuôi quanh năm sẽ có mùi phân trâu, quản gia chán ghét đến mức lấy tay đang đeo găng bịt mũi, miễn cưỡng di chuyển đến gốc cây, ông ta cũng không lại gần mà đứng ở xa, ngập ngừng gọi thử: "Mục Nguyệt?"

Không có ai trả lời.

Quản gia lại lưỡng lự tiến lên một bước, cất giọng to hơn: "Mục Nguyệt?"

"Chậc." Cô gái chặc lưỡi không kiên nhẫn, đưa tay cởi mũ che mặt, hơi nheo mắt nhìn vị khách không mời mà đến quấy rầy giấc mơ của cô với vẻ không vui.

Không biết tại sao, trong lúc nhất thời, ánh sáng sắc bén trong mắt cô gái mà ông ta coi thường này lại khiến ông ta cảm thấy một cảm giác áp bức kinh khủng, một cảm giác mà ngay cả cậu cả cấp S cũng không có.

Nhưng rất nhanh, cảm giác này lại biến mất, cô gái chớp mắt, bóng lá lốm đốm phản chiếu trong đôi mắt trong veo của cô, nhưng lại không có ánh sáng khiến người ta phải khiếp sợ.

Có lẽ do ông ta gặp ảo giác.

Cô gái ngồi dậy, nói:

"Ông là ai?"

Quản gia nhìn khuôn mặt cô gái giống cha mẹ cô tới 70%, ông ta biết mình đã không tìm nhầm người, đường nét trên khuôn mặt này rất thanh tú, nhưng do không được chăm chút, một phần cũng do khí chất nên trông không đẹp đến mức khiến người ta phải cảm thán... Không thể sánh bằng cô Hi Ngọc ưu nhã thanh lịch. Thật sự không thể tưởng tượng được, cô chủ nhà họ Hi lại làm việc ở một nơi như vậy, công việc chăn trâu thô tục nhất này còn tệ hơn cả làm người giúp việc dọn vệ sinh ở nhà họ Hi tại sao Thủ Đô. Sự hiện diện của cô chủ này khiến trên dưới nhà họ Hi đều thấy xấu hổ.

Quản gia thầm đưa ra kết luận:

"Tôi là người được cha mẹ ruột của cô phái đến đón cô."

Mục Nguyệt cười nhạo, nói:

"Lừa đảo à? Tôi không có tiền."

"Không không không, tôi thật sự là người được cha mẹ cô phái tới đón cô."

Quản gia phải mất rất nhiều công sức mới thuyết phục được cô gái trước mặt tin tưởng danh tính của mình.

Mục Nguyệt nhếch miệng cười:

"Vậy cha mẹ tôi chắc rất giàu có nhỉ? Sau này tôi không phải chăn trâu nữa?"

Xem này, cứ luôn miệng nói đến chuyện tiền

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip