ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thiên Kim Thật Chăn Trâu Ở Tinh Tế

Chương 541. Chương 541

Chương 541

A Tân là một đứa trẻ mồ côi hoặc bị cha mẹ bỏ rơi, cũng có thể là bị bọn buôn người bắt cóc. Dù sao thì, từ khi có ký ức, anh ta đã được đấu trường nuôi dưỡng, sau này trở thành một võ sĩ ngầm là điều hiển nhiên.

A Tân là một võ sĩ khá trong tay ông chủ, nhưng không phải là một võ sĩ quá xuất sắc. Thu nhập của anh ta không cao cũng không thấp. Sống trong chợ đen phức tạp từ nhỏ, mỗi ngày ngoài việc huấn luyện, thi đấu thì chỉ có một mình co ro xem phim. Anh ta không hứng thú với những thứ khác như tiền bạc, quyền lực, phụ nữ.

A Tân biết kết cục của mình sẽ là một ngày nào đó không thể thi đấu nữa, có thể sẽ chết trên sàn đấu.

Nhưng rồi đột nhiên, một ngày kia, trong thế giới ngầm tối tăm này xuất hiện một bóng hình màu trắng. Cô ấy như một đóa hoa lily nở rộ giữa đám cỏ khô, lập tức thu hút ánh nhìn của anh ta. A Tân không suy nghĩ gì nhiều, nhưng bắt gặp thứ đẹp đẽ, nên anh ta nhìn thêm một lần nữa. Nhìn một lần rồi lại nhìn thêm lần nữa.

Ở nơi thế giới ngầm này, một người phụ nữ xinh đẹp như cô ấy nếu không có sức mạnh hoặc sự bảo vệ của kẻ mạnh thì sẽ rất nguy hiểm.

Hôm đó, A Tân đi ngang qua con đường mà cô thường đi, lảng vảng khoảng mười phút. Anh ta cảm thấy có chút kỳ lạ, thông thường vào giờ này, cô nhất định sẽ đi qua đây.

Hôm nay sao vẫn chưa thấy đâu? Hay cô bị ốm rồi? Hoặc gặp chuyện gì đó bất trắc?

A Tân đi theo hướng cô thường xuất hiện vào trong con hẻm, mơ hồ nghe thấy tiếng kêu cứu của phụ nữ, xen lẫn tiếng chửi rủa thô lỗ của đàn ông. Anh ta cảm thấy không ổn, chạy nhanh về hướng phát ra âm thanh.

Ở góc khuất sâu nhất của con hẻm, một gã đàn ông bụng phệ đè lên người cô, xung quanh còn có ba bốn tên du côn. A Tân không nghĩ nhiều mà lao vào, đánh cho mấy tên đó máu me be bét. Anh ta có chút mất kiểm soát, đây là tật xấu mang từ sàn đấu ra ngoài đời thường, một khi đã nổi giận thì không dễ dừng lại.

A Tân không nhận ra rằng mình dường như sắp đánh chết gã mập đó. Cho đến khi một bàn tay mềm mại nhưng lạnh lẽo nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay anh ta. Anh ta quay lại nhìn với đôi mắt đỏ ngầu, khoảnh khắc đó, suốt đời anh ta không thể quên.

Đôi mắt đỏ hoe vì khóc, chiếc váy bẩn thỉu và ánh mắt kiên cường, cô như một bông hoa lily dại nở bên đường, dù cơn bão có xé rách lá và cánh hoa của cô, nhưng cô vẫn đứng thẳng và nở rộ, sức sống và sự bền bỉ đó đã nâng vẻ đẹp của cô lên một tầm cao khác, khiến lòng người rung động.

A Tân rùng mình tỉnh lại, nhìn vào tay và quần áo đầy máu, cảm thấy xấu hổ không biết nên giấu tay vào đâu. Tay cô nhẹ nhàng trượt từ cánh tay xuống cổ tay anh ta, ngăn cản động tác che giấu của anh ta. Phần da bị bàn tay mềm mại của cô lướt qua không kiểm soát được mà run lên. A Tân không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt cô.

"Cảm ơn."

Giọng cô rất hay, khiến anh ta càng thêm lúng túng. A Tân là người vụng về, lục lọi trong đầu vài giây, mới cứng nhắc bật ra hai từ lạnh lùng: "Không cần." Điều này làm anh ta rất bực bội, thậm chí không nhịn được giận chính bản thân mình, vì vậy suốt đoạn đường đưa cô về nhà, anh ta không nói gì thêm nữa.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip