ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thiên Kim Thật Chăn Trâu Ở Tinh Tế

Chương 550. Chương 550

Chương 550

Cô ngẩng đầu nhìn Khung Thiên Ngọc Thụ cao chót vót ở đằng xa, thân cây sớm đã hoàn toàn mất đi ánh sáng, những chiếc lá vàng rơi rụng khắp nơi.

Không ổn!

Cô nhanh chóng lấy ra một nắm tiền từ hạt châu Tiên Nữ : "Mở đường!"

Những tờ tiền phát sáng ánh vàng, tạo thành một con đường tiền lơ lửng trên không, Mục Tinh Thần bước lên, trong nháy mắt đã biến mất, chỉ để lại một câu dặn dò, vang vọng trong không trung.

"Mọi người ở lại thu thập chứng cứ, tìm tung tích Giáo Hoàng, tôi đi hỗ trợ Thống Soái!"

Ngay khi lời nói vừa dứt, cô đã đến bên ngoài phủ Thống Soái.

Phủ đệ hùng vĩ và uy nghi đã trở thành một đống hỗn độn.

Mặt tường đổ nát, trên mặt đất ngổn ngang những binh sĩ và bảo vệ đang nằm rải rác.

Dưới Khung Thiên Ngọc Thụ khổng lồ, Lâm Liệt máu me đầy mình, nằm lăn lộn trên mặt đất, mắt đỏ ngầu, gào lên: "Không!"

Tim cô thắt lại, ngẩng đầu nhìn lên trời.

Tư Diệu Thần với đôi cánh dài trắng muốt, đang đâm một thanh trường kiếm vào ngực Hoắc Uyên.

Đầu óc cô trống rỗng, gần như hành động theo bản năng.

Tiếng "choang!" vang lên, Ngọn thương Huỷ Diệt bị cô ném đi.

Tư Diệu Thần vỗ cánh tránh né, hơi nghiêng đầu nhìn lại, nhẹ nhàng giơ tay, một vết máu nhỏ thoáng xuất hiện trên cổ.

Chỉ chút nữa thôi, Ngọn thương Huỷ Diệt đã có thể xuyên qua cổ hắn.

Mục Tinh Thần tiến lên một bước, đỡ lấy Hoắc Uyên đang từ từ rơi xuống.

Sắc mặt anh tái nhợt, nhưng trong miệng lại đỏ lòm vì máu:

"Cũng... cũng không tệ, sớm hơn tôi dự đoán... Thiếu tướng của tôi."

Khi anh nói, máu vẫn không ngừng chảy ra từ khóe môi và khuôn ngực.

Mục Tinh Thần hơi thở không ổn định:

"Anh đừng nói nữa, còn lại cứ giao cho tôi."

Cơ thể Hoắc Uyên vốn đã có những vết thương cũ không thể tự lành, giờ ngực còn bị cắm thêm một thanh kiếm, dù không trúng tim, nhưng nếu cô đến chậm thêm một chút nữa, thì cũng không cần chuẩn bị quả Hoàng Kim, mà phải chuẩn bị quan tài vàng thôi.

Anh nhắm mắt lại, bàn tay bên dưới khẽ chạm vào bàn tay run rẩy của cô : "Ừ."

"Vết thương của anh quá nặng, tôi sẽ đóng băng thời gian của anh lại trước."

Cô lấy ra một nắm tiền :

"Ngưng đọng thời gian."

Thời gian trong khu vực này lập tức bị đóng băng, không còn trôi nữa.

Phía sau truyền đến tiếng vỗ cánh nhẹ nhàng.

Ánh mắt cô trầm xuống, triệu hồi Ngọn thương Huỷ Diệt, đứng dậy:

"Tư Diệu Thần."

Tư Diệu Thần khẽ mỉm cười.

"Hắn (Tư Tương) chết rồi?"

"Cần tôi cho xem xác không?"

"Không cần."

Hắn vẫn cười, như thể cái chết của cha không phải chuyện gì quá to tát với hắn.

"Đến đây, đấu một trận thật sự với tôi đi."

Ngọn thương Huỷ Diệt rung lên, Mục Tinh Thần đằng đằng sát khí :

"Vậy tốt nhất là ngươi hãy cầu nguyện cho bản thân đừng thua, bằng không, ta sẽ giết ngươi."

"Giận dữ vậy sao?"

Hắn hơi ngạc nhiên :

"Hắn rất quan trọng với cô à?"

Mục Tinh Thần lập tức cầm thương lao tới, hai người giao đấu với nhau.

Thương trường và trường kiếm va chạm, tia lửa bắn ra.

Sức mạnh của Tư Diệu Thần vượt trội hơn hẳn Tyr.

Ngay khi bắt đầu giao đấu, cô đã nhận ra điều này.

Cả hai lùi lại vài mét, cân bằng lại cơ thể trong không trung. Tư Diệu Thần lắc đầu:

"Nếu sức mạnh của cô chỉ có vậy, thì vẫn còn xa mới đủ."

"Đủ để xử lý ngươi."cô rải ra một nắm tiền: "Giam cầm!"

Những tờ tiền phát sáng, hóa thành những sợi xích vàng, bay đến từ bốn phía, quấn quanh Tư Diệu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip