Chương 573
Một tuần trước, trên phi thuyền, Mục Tinh Thần bận rộn ngập đầu, Hoắc Uyên đã giao toàn bộ quân phòng của Đế quốc vào tay cô, hội họp trắng đêm, đầu óc hoạt động không ngơi nghỉ. Hoắc Uyên cũng rất bận rộn, toàn là hội họp, thời gian của hai người luôn trái lệch, không gặp mặt được mấy lần.
Một tuần sau, giờ ăn trưa, hai người rốt cuộc chạm mặt.
Hoắc Uyên:
"Thế nào, vẫn ứng phó được chứ?"
"Vẫn ổn." Cô kéo bình dung dịch dinh dưỡng ra, mặt không cảm xúc, uống một ngụm.
Hoắc Uyên:
"Mấy lão già kia làm khó cô à?"
Mục Tinh Thần dùng ánh mắt u ám ý nói "không phải anh đang nói thừa à" liếc anh:
"Chỉ là luôn không kìm được muốn nổi giận, đập bể cả hai cái tablet."
Hoắc Uyên không nhịn được nén cười:
"Quen là được. Còn nhớ lời tôi đã nói với cô không?"
Mục Tinh Thần:
"Nhớ. Dùng cám dỗ lôi kéo thế lực đơn lẻ, dục vọng chính là tử huyệt, chỉ cần đặt đúng chỗ, sắt vụn cũng sẽ hữu ích..."
Hoắc Uyên:
"Tôi thấy cô làm rất tốt."
Mục Tinh Thần:
"Sao tôi lại cảm thấy anh đã sớm dự tính được ngày này nhỉ?"
Lúc trước dạy cô duyệt văn kiện, ba la bô lô nói nhiều như vậy, rõ ràng đã có âm mưu từ lâu.
Hoắc Uyên:
"Cô là người thừa kế của tôi."
Mục Tinh Thần:
"Bộ An ninh không dùng những điều này sao?"
Hoắc Uyên: "Dùng rồi."
Mục Tinh Thần:
"Bên anh mở họp gì vậy?"
Hoắc Uyên:
"Chuyện hoàng thất."
"Nhắc đến đây thì."
Cô nghi hoặc hỏi:
"Tại sao Lan Ngọc Thành lại nói ra những chuyện này?"
Nếu ông ta không nói, bọn họ đi thăm dò, thế nào cũng phải mất mấy ngày, không phải khả năng chuyện kia thành công sẽ lớn hơn sao?
Chẳng lẽ vì sợ chết? Nhưng dù nói ra, nếu Hoắc Uyên thật sự muốn giết ông ta, sẽ không vì đỡ tốn được chút công sức mà tha cho ông ta.
Hoắc Uyên cười nói:
"Cô làm sao mà hiểu được suy nghĩ của kẻ điên chứ. Đừng nghĩ nữa."
Nhắc đến đây, cô lại nghĩ đến chuyện của trưởng công chúa. Lan Ngọc Thành là kẻ điên, vậy trưởng công chúa thì sao? Bà ấy thật sự vì giết Knossos mà giết người của gia tộc Lan thị sao? Còn định giết cả con trai của mình?
Lời Lan Ngọc Thành nói, có mấy phần là thật, có mấy phần là giả, không thể xác định, cô vừa hiếu kỳ, lại vừa lo lắng, nhưng không dám hỏi, sợ chọc phá chuyện đau lòng của Hoắc Uyên.
Cô không kìm được nhìn Hoắc Uyên, nhưng lại trầm mặc không nói gì cả, ánh mắt vừa hiếu kỳ vừa do dự, làm sao giấu được anh.
Anh như biết đọc tâm, biết cô muốn hỏi cái gì, chủ động nói:
"Lời của ông ta, nửa thật nửa giả. Nguyên nhân tôi sống cùng ông ngoại, là do ông ngoại tôi chủ động đề xuất, ông cụ sống một mình, rất cô quạnh, cha mẹ tôi lại quá bận, nên mới đề xuất đón tôi qua ở..."
Đang nói, bên ngoài đột nhiên có người chạy tới, gấp gáp nói:
"Thống soái! Thiếu tướng."
"Chuyện gì vậy?"
"Phi thuyền của Tư Diệu Thần biến mất rồi."
"Cái gì!"
"Đừng hoảng." Hoắc Uyên xoay người, đi về phía phòng hạm trưởng:
"Biến mất ở đâu? Liên lạc với tinh vực lân cận tiến hành dò tìm..."
Phi thuyền của Tư Diệu Thần dường như bốc hơi một cách thần kỳ, Hoắc Uyên huy động lực lượng ở tinh hệ gần đó, tìm kiếm vị trí của phi thuyền Tư Diệu Thần, nhưng vẫn không tìm thấy tung tích.
Lại một ngày trôi qua, các đại lão thượng tầng bắt đầu nóng ruột, túi bụi mở hội nghị.
Hoắc Uyên ngồi trên chủ tọa, mệt mỏi bóp trán: "Yên lặng."
"Hoảng cái gì, tăng tốc đuổi theo là được, chỉ cần mục
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền