Chương 575
Phó hạm trưởng điều khiển phi thuyền hạ xuống. Có lẽ vì nghe được lai lịch của Khung Thiên Ngọc Thụ, thể hiện tôn kính, phó hạm trưởng điều khiển phi thuyền di chuyển rất chậm, cẩn thận dừng lại kế cận Khung Thiên Ngọc Thụ, không làm lung lay một cành cây nào.
Hoắc Uyên và Mục Tinh Thần mặc cơ giáp hạng nhẹ vào, đi đằng trước che chở.
Hoắc Uyên:
"Các cậu không cần đi theo, tôi và thiếu tướng Mục sẽ đi xem thử."
"Tuân lệnh."
"Tôi cũng đi."
Bạch Cô Tuyết đột nhiên bước tới, cậu ta vốn đến vì Tư Diệu Thần, giờ đương nhiên nhanh chân đến xem.
Mục Tinh Thần nhìn về phía Hoắc Uyên, Hoắc Uyên không phản đối.
Mục Tinh Thần:
"Cũng được, nhưng nồng độ ô nhiễm ở phía trước quá cao, nếu không thích ứng được, thì tự quay về."
Bạch Cô Tuyết:
"Yên tâm, sẽ không làm liên lụy hai người."
Ba người mặc cơ giáp hạng nhẹ, đáp xuống dưới, từ Khung Thiên Ngọc Thụ bay sâu vào trong.
Độ ô nhiễm 13700. thậm chí chưa vượt quá 15000.
Cô cảm thấy rất không bình thường, nếu nồng độ ở trung tâm chỉ như thế này, độ ô nhiễm ở quanh tinh cầu sẽ không vượt quá 10000. hiện tại như này, giống như đột nhiên giảm xuống vậy.
Hoắc Uyên rất quen thuộc với những Khung Thiên Ngọc Thụ này, anh có thể chỉ vào mỗi cây nói ra được đây là vị hoàng đế nào.
Ở trong mắt Mục Tinh Thần, những Khung Thiên Ngọc Thụ này thật sự trông y đúc nhau, không biết sao anh lại phân biệt được.
Hoắc Uyên cười nói:
"Mỗi bọn họ đều có phong thái và dáng vẻ độc nhất vô nhị của riêng mình, thậm chí tính khí và tính cách của bọn họ đều thể hiện ra qua cành lá."
Đôi mắt cô mờ mịt trừng lớn, biểu cảm như nói: anh đang nói gì vậy.
Hoắc Uyên cúi đầu nhìn cô, trong mắt lộ ra ý cười, đùa giỡn lắc đầu than:
"Nếu tôi cũng ngủ trong Khung Thiên Ngọc Thụ, sợ là cô sẽ không nhận ra tôi."
Mục Tinh Thần: "..."
Anh lại thở dài nói tiếp:
"Thôi thôi, dù sao với cô, tôi cũng không quan trọng."
Mục Tinh Thần: "..."
Bạch Cô Tuyết yên lặng bay phía sau, liếc hai người.
Mục Tinh Thần:
"Nhận ra được."
Hoắc Uyên không thay đổi tư thế, dư quang khóe mắt liếc về phía cô.
Cô nghiêm túc đáp:
"Tôi nhớ hơi thở của anh."
Khóe môi Hoắc Uyên cong lên.
"Vậy cây kia là ai?"
Cô nhìn thấy một gốc cây đặc biệt cách đó không xa, dưới gốc cắm một thanh kiếm.
"Đó là mẹ của tôi."
Cô ngẩn ra, thì ra đây là Khung Thiên Ngọc Thụ của Lan Quỳnh Vũ.
"Thanh kiếm kia là vũ khí dị năng của cha tôi. Năm đó bọn họ cùng chiến tử tại đây, mẹ tôi biến thành Khung Thiên Ngọc Thụ, cơ thể mẹ tôi và cha tôi bị rễ cây bao quanh và chôn dưới đất, thanh kiếm của cha lập tức đứng lặng im trên mặt đất cùng với gốc cây này."
Cô nhìn quanh:
"Tất cả đều là chiến tử ở đây sao?"
"Không, chỉ có cha mẹ tôi như vậy, những người khác đều được đưa tới sau khi qua đời."
Cô không hiểu lắm:
"Tại sao phải an táng ở đây?"
Hoắc Uyên:
"Khung Thiên Ngọc Thụ là Thánh Thụ, có thể thanh lọc vật chất ô nhiễm."
Mục Tinh Thần chế giễu:
"Sau khi chết vẫn phải tỏa sáng, vắt kiệt đến giá trị cuối cùng đúng không?"
Hoắc Uyên:
"Đó là số mệnh của gia tộc Lan thị."
Cô cau mày:
"Rất may, anh không phải họ Lan."
Hoắc Uyên cười, không đáp.
Nhưng cô đột nhiên nghĩ đến, mặc dù Hoắc Uyên không phải họ Lan, nhưng lại thức tỉnh Khung Thiên Ngọc Thụ.
Luôn cảm thấy đây không phải điềm tốt.
Khi đang nói chuyện, bọn họ rất nhanh lướt qua
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền