Chương 578
Độ ô nhiễm xung quanh tăng lên nhanh chóng, máy móc kiểm tra bên trong cơ giáp hạng nhẹ bắt đầu điên cuồng kêu lên.
"Ding ding ding ding."
Phản ứng nhiễu sóng bắt đầu ảnh hưởng đến Bạch Cô Tuyết, quả cầu hắc quang hoàn toàn không có dấu hiệu biến mất, ngược lại còn trở nên to hơn một chút.
Trong lòng Bạch Cô Tuyết có chút gấp gáp, nhanh chút nữa là ngài sẽ xuất hiện. Đáng tiếc, sự cầu nguyện trong lòng cậu ta không hề làm giảm tốc độ của Knossos.
"Răng rắc."
Đột nhiên một âm thanh thanh thúy vang lên, trái tim cậu ta nảy lên một cái, ngẩng đầu nhìn lên đồ vật to lớn kia. Đồ vật to lớn kia to như một ngọn núi nhỏ, bên trên nứt thành một cái hang, cậu ta nhìn thấy một bóng dáng màu đen thông qua cái hang kia.
Ngài đến rồi! Như vậy có nghĩa là Knossos sắp thành công rồi!
Quả cầu hắc quang vẫn không có chút biến hóa gì như cũ. Không được, không thể để ngài ngăn cản bọn họ. Bạch Cô Tuyết gần như không kịp nghĩ gì đã nâng kiếm xông qua bên đó. Cậu ta biết cậu ta không phải là đối thủ của Knossos, nhưng chỉ cần có thể giúp họ kéo dài thêm thời gian thì cho dù là một chút cũng được.
Tốc độ của Bạch Cô Tuyết rất nhanh, mũi kiếm sắc bén gần như chạm đến bóng đen kia trong phút chốc. Bóng đen kia không tránh, chỉ là dường như có chút nghi ngờ mà nghiêng đầu.
Keng!
Mũi kiếm của Bạch Cô Tuyết đâm vào vai nó nhưng lại không có chút tổn hại gì, ngược lại còn tạo ra âm thanh va chạm của kim loại. Ngài ngẩng đầu lên, dùng hai ngón tay không được linh hoạt lắm mà bẻ gãy kiếm của Bạch Cô Tuyết một cách dễ dàng. Sau đó đập tay một cái, cậu ta lập tức không thể tự khống chế được mà bị đánh bay.
Ngài bước ra từ cơ thể cũ của Knossos, không hề gấp gáp hay nên nói là không hề để ý đến Bạch Cô Tuyết vừa ám sát mình. Hắn bay lơ lửng trên không trung, cúi đầu tỉ mỉ nhìn ngón tay của mình, sau khi nhìn từng cái một, hắn mở miệng cười lớn, càng cười càng lớn hơn, sau đó tiếng cười vang vọng khắp thành Cố Đô.
Mấy trăm năm rồi, cuối cùng hắn cũng thoát khỏi thân thể của tên quái vật kia, hắn tự do rồi! Hắn cười lớn mà xông thẳng lên bầu trời.
Bạch Cô Tuyết vừa vũng vẫy mà bò lên, khi nhìn thấy những gì trước mắt thì vô cùng kinh ngạc:
"Không xong rồi, hắn muốn rời khỏi Cố Đô!"
Nhưng với tốc độ của cậu ta thì vốn dĩ không cản được hắn!
Trong chớp mắt, bóng dáng của ngài đã biến thành một chấm đen, xem ra phải chạy khỏi ngay. Đột nhiên một bóng đen giống như xuất hiện từ không trung, vang lên một âm thanh va chạm cực lớn. Mây và sương mù nổ thành một vòng xoáy lớn, lan rộng khắp cả thành Thủ Đô, gió lộng mạnh mẽ khiến Bạch Cô Tuyết bị hất bay ra. Sức mạnh của âm thanh lớn đến mức có thể dời non lấp biển.
Lát sau, mây ngừng sóng lặng, Bạch Cô Tuyết bò ra từ đống đổ nát, đột nhiên phát hiện không biết từ lúc nào mà trong tay lại có một bông hoa hồng đỏ thắm. Cậu ta hơi ngạc nhiên, cầm lấy cánh hoa mà xem xét cẩn thận. Xác định là mình không nhìn nhầm, thật sự là hoa hồng đỏ.
Điều này quá kỳ lạ, khắp cả Cố Đô giống như một hành tinh chết, nơi này trừ Khung Thiên Ngọc Thụ và Knossos thì không còn sự sống nào khác, tất cả chỉ là một đống đổ nát thì hoa hồng ở đâu ra? Không đợi cậu ta nghĩ ra gì khác, đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền