ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thiên Kim Thật Chăn Trâu Ở Tinh Tế

Chương 582. Chương 582

Chương 582

Mà lúc này, Mục Tinh Thần lại rơi vào trong mơ.

Cô bước đi một cách không có mục đích.

Đây là đâu...

Trước mắt là làn sương trắng mênh mông, cả thế giới yên tĩnh không có bất cứ âm thanh gì, sương trắng từ từ biến mất, cả thế giới rõ ràng trở lại.

Đây là một đống hoang tàn vô cùng lớn, mắt có thể nhìn thấy tất cả, máu tươi chảy ồ ạt dưới chân cô.

Đây là mơ... !

Cô đã từng mơ thấy rồi!

Cô ý thức được rất rõ ràng rằng mình đang mơ, hơn nữa giấc mơ này cô đã từng mơ thấy rồi!

Cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, quả nhiên, ở đó có một bóng dáng quen thuộc.

Người đó quay lưng với cô, bóng dáng cao lớn và thẳng tắp, tóc dài bị gió thổi tung bay, lúc đó cô cảm thấy bóng lưng này không thuộc về bất cứ người nào mà cô từng nhìn thấy trong quá khứ, nhưng lại cảm thấy quen thuộc một cách không có lí do.

Nhưng bây giờ cô nhận ra rồi, đó là Hoắc Uyên!

Hoắc Uyên!

Cô muốn tiến về phía trước nhưng cô không thể cử động.

Cô liều mạng giãy giụa nhưng không có chút tác dụng gì.

Đột nhiên bóng lưng cao lớn thẳng tắp kia nhẹ nhàng vút qua, từ từ ngã xuống trước mặt cô.

Giống như... giống như trước đây anh ngã xuống trước mặt cô...

"Không!!!"

Cô liều mạng xông đến, sức mạnh trói cô đã biến mất.

Cô liều mạng chạy qua đó, lúc lại gần Hoắc Uyên, không biết bị cái gì làm vướng chân, ngã mạnh xuống trước mặt anh.

Là cành cây, cành cây ở đâu ra không biết.

Cô mặc kệ sự nhếch nhác của mình, gần như là bò tới muốn ôm chặt lấy anh. Lúc đó, một cái hộp màu đen rơi ra từ trong lòng cô.

Tim cô đập loạn, cảm thấy chiếc hộp này hơi quen thuộc.

Cô vươn tay nhặt chiếc hộp kia lên rồi mở nó ra.

Trước mắt có một đợt kim quang chói mắt lóe ra, cô không nhìn rõ trong hộp đựng thứ gì.

Cô tỉnh lại rồi.

Cô dụi mắt, phát hiện mình bị lá của Khung Thiên Ngọc thụ cách đó không xa làm tỉnh giấc.

Cả thế giới vẫn mang một màu đen, là dị năng của cô.

Cô ngồi dậy, có người phát hiện ra cử động của cô, vui vẻ nói:

"Thiếu tướng! Cô tỉnh rồi!"

"Tốt quá rồi thiếu tướng, cô không sao chứ!"

Mọi người vây quanh cô vui vẻ:

"Thiếu tướng, độ ô nhiễm đã giảm đi rồi, chúng tôi thấy an toàn rồi thì tập tức sang đây tìm cô, cô dọa chết chúng tôi rồi..."

Đúng lúc này, trên đài truyền hình vang lên:

"Tin tức của đài, thời gian lúc đó ước chừng 13 giờ 15 phút, các nơi trên Đế quốc rơi xuống một cơn mưa hoa hồng, nơi cơn mưa hoa hồng rơi xuống, giá trị của độ ô nhiễm đã trở về như cũ. Theo suy đoán của những người có liên quan, cơn mưa hoa hồng này rất có khả năng liên quan đến dị năng của thống soái Đế quốc Hoắc Uyên..."

"Là dị năng của thống soái!"

"Thống soái thắng lợi rồi! Chúng ta thắng lợi rồi!"

"Vạn tuế! Vạn tuế!"

Độ ô nhiễm giảm đi, giải trừ nguy hiểm, mọi người lần lượt ra khỏi nơi tị nạn, gần như cả Đế quốc đều vui vẻ khi nguy hiểm được giải trừ.

Nhưng Mục Tinh Thần hoàn toàn không để ý đến những lời chúc mừng xung quanh. Cô nghe không vào, quay đầu tìm gì đó:

"Hoắc Uyên đâu?"

Âm thanh thảo luận đột nhiên im bặt.

Cả thế giới lại rơi vào sự chết chóc, không ai dám lên tiếng.

Bọn họ bất cẩn nhớ lại cảnh tượng mình nhìn thấy lúc sang đây tìm người.

Knossos biến mất rồi, thống soái và thiếu tướng đều ngã xuống, bọn họ vô cùng kinh ngạc, vội vàng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip