Chương 66: Niệm chân danh của ta, trong luân hồi thấy được vĩnh sinh
Thần sơn thượng cổ, bên trong cổ mộ.
Chỉ thấy từng cỗ thi hài của Cổ Tổ phá vỡ quan tài bùn đất, ngổn ngang nằm trên đất, tất cả đều hóa thành tro tàn.
Diệp Kiêu ngồi xếp bằng giữa hư không, quanh thân ô quang lượn lờ, thôn phệ toàn bộ bản nguyên, hồn niệm ẩn chứa trong những thi hài này.
Càng làm Diệp Kiêu kinh ngạc là, bản nguyên hồn thức trong những thi hài này cực kỳ mỏng manh, hoàn toàn không kinh khủng như hắn tưởng tượng, giống như là... đã bị người khác hút cạn từ trước.
Càng làm hắn tò mò hơn chính là, yêu hồn trong chiếc nhẫn của Lâm Trần rốt cuộc có quan hệ gì với Chủ nhân Luân Hồi?
Mối cừu hận khó nguôi mà nàng nhắc tới, rốt cuộc là gì?
"Luân hồi... Vĩnh sinh?"
Diệp Kiêu ánh mắt hơi lạnh, đáy lòng hình như có suy đoán.
"Niệm chân danh của ta, sẽ thấy được vĩnh sinh trong luân hồi sao?"
Câu nói này là hắn nghe được sau khi thôn phệ tàn hồn của các tiên tổ Dị tộc nơi đây.
Với thực lực của những tiên tổ Dị tộc này, vậy mà lại bị người chém giết toàn bộ trong bí cảnh.
Có thể tưởng tượng được, vị cường giả đã giết bọn họ, đồng thời hút cạn hồn thức của họ, kinh khủng đến mức nào.
Diệp Kiêu ánh mắt hơi lạnh, đáy lòng hình như có suy đoán, quay người bước ra ngoài cổ mộ.
Giờ khắc này, Diệp Kiêu đột nhiên cảm giác sau lưng Ba ngàn Đạo Châu tựa hồ ẩn giấu rất nhiều bí mật.
Chủ nhân của Luân Hồi Đế Phù sao?
Diệp Kiêu đôi mắt bỗng nhiên mở ra, giống như hai đạo ma uyên xé mở hư không, oanh minh không ngớt.
Đại Thừa nhất trọng!
Đại Thừa nhị trọng!
Đại Thừa tam trọng!
Mà khí tức của hắn cũng không ngừng tăng vọt...
Lúc này trên da thịt hắn, từng đạo ma văn uốn lượn, giống như hắc ám chôn vùi cửu thiên thuở sơ khai, trong mỗi một ma văn dường như đều ẩn chứa một vị đại ma cự phách.
Cùng lúc ấy, Ngu Thanh Chi khẽ cau mày, lấy chiếc nhẫn cổ màu vàng ra, đôi mắt chợt ngưng lại.
Trong nháy mắt, Ngu Thanh Chi trực tiếp thu Càn Khôn Thái Thanh Giới vào trong Hồn Hải, không dám sử dụng thêm chút nào nữa.
Lúc này nàng cuối cùng cũng hiểu ra, tại sao bất kể nàng trốn ở đâu cũng đều bị sinh linh Dị tộc tìm được.
"Trốn!"
Mà thân ảnh của nàng thì lặng lẽ ẩn vào trong núi rừng, chạy trốn thật nhanh về phía xa.
"Ầm ầm."
Ngu Thanh Chi ánh mắt rung động, quay đầu đã thấy một mảng kim quang che kín cả bầu trời, dày đặc, xuất hiện ở cuối tầm mắt.
Nhưng vào lúc này, trên hư không lại một lần nữa truyền đến tiếng oanh minh.
"Cố Nữ Đế?"
Ngu Thanh Chi thì thầm, nhìn những thi hài Dị tộc vương vãi trên mặt đất, đáy mắt tràn đầy kinh ngạc.
Trước đây ở Thiên Đạo thành, nàng đã cảm nhận được địch ý của vị Nữ Đế này.
Cho nên khi nhìn thấy bóng hoàng bào và gương mặt trắng nõn tuyệt mỹ kia, Ngu Thanh Chi mới kinh ngạc đến vậy.
Nhất là lúc này, ánh mắt cao ngạo của Cố Minh Nguyệt càng khiến nàng cảm thấy một sự tự ti không nói nên lời.
Mạnh mẽ, cao quý, tuyệt mỹ.
Đây gần như là một nữ tử hoàn hảo, cũng là người duy nhất trong mắt Ngu Thanh Chi có thể xứng với Thần Tử Diệp Kiêu.
Giờ khắc này, đạo tâm của thiếu nữ Kiếm Tông đột nhiên nhói lên, lòng tự trọng vốn đã mong manh lại một lần nữa bị giày xéo.
Ta có thể cứu ngươi, thì cũng có thể giết ngươi!
Trên hư không, Cố Minh Nguyệt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền