Chương 481 : Quá khứ, an đạt
“Ngươi không nên tới Kinh thành.”
Người trên xà ngang nhẹ nhàng nhảy một cái, từ lỗ thủng trên nóc phòng nhảy vào trong vòng sáng ánh trăng, lộ ra khuôn mặt của hắn.
Đó là một khuôn mặt bị lò lửa hơ đến ám đỏ, đôi mày nhíu lại.
Nếu là có Phi Ngư Vệ ở đây, nhất định sẽ giật mình kinh ngạc.
Người đến, lại là người đứng thứ hai trong Thiêu thi đường, quan thiêu thi sáu đồng tiền, cũng chính là sư thúc của Ngụy Vũ : Cung Thiên Hành.
Đây là một nhân vật kín tiếng không được người khác chú ý hơn cả Đồ Bách Thú, trông nom một mẫu ba phân đất của Thiêu thi đường, ngày thường vẫn luôn cửa chính không ra, cửa sau không bước.
Lần duy nhất khiến người ta phải chú ý chính là cùng Đồ Bách Thú lĩnh đội đi đất Lỗ trấn thi.
Sau khi trở về từ đất Lỗ, lại tiếp tục chui đầu vào Thiêu thi đường, trong danh sách luận công, hắn cũng chỉ là được đề bạt từ phó Thiên Hộ lên Thiên hộ. So sánh với đám người Thẩm Luyện cùng thế hệ và Ngụy Vũ thuộc thế hệ hậu bối tỏa sáng chói mắt, hắn không hề bắt mắt.
“Kinh thành xảy ra quá nhiều chuyện, ta không thể không tới.” Trên mặt A Kỳ Na lộ ra một nụ cười nhẹ.
Cung Thiên Hành hơi tức giận nhìn A Kỳ Na: “Ngươi gặp mặt mật thám dưới trướng lại không tránh ta, không sợ ta báo tin cho Thẩm Luyện, tận diệt hết toàn bộ con cờ ngươi đã sắp xếp à?”
“Ngươi sẽ không.” A Kỳ Na mỉm cười, ánh mắt kiên định.
Trên mặt Cung Thiên Hành càng lộ vẻ tức giận, nói: “A Kỳ Na, ngươi phải hiểu rõ, ta là quan Thiên hộ Phi Ngư Vệ của Đại Lê, ngàn quân buộc trên cùng một sợi dây, ngươi tự tin quá đấy.”
“Đây không phải tự tin, mà là tin tưởng, được rồi, không nói những chuyện này.” A Kỳ Na cười lắc đầu, giang tay nói to: “Cao Ly từ biệt hai mươi năm, hôm nay cuối cùng gặt lại, an đạt (huynh đệ) ta.”
“An đạt?” Cung Thiên Hành khẽ cắn răng, nói: “Đó là chuyện đã qua, hiện tại ngươi ta đều tự vì chủ của mình, tiếng xưng hô “an đạt” này, vẫn là chớ nói.”
Nụ cười A Kỳ Na dần dần thu lại, qua một lát, hắn thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn về phía trăng tròn trên bầu trời, chậm rãi nói: “Ngươi nhìn ánh trăng này, tròn biết bao, còn nhớ năm đó không?”
“Cũng là trăng tròn như vậy, ngươi, ta, Thẩm Luyện, Đồ Bách Thú, bốn người nửa đêm thăm dò đại doanh giặc Oa chẳng may bị vây, Oa binh giơ cao bó đuốc, giống như vì sao nhảy múa, như nước thủy triều, như sóng lớn.”
“Chúng ta liều chết đánh giết, tay chém mấy trăm giặc Oa, chém hai tướng, cả người đẫm máu.”
“Chiến đấu đến cuối cùng, ba người chúng ta bị trọng thương không có cách nào phá được vòng vây, chỉ có một mình ngươi mang tình báo xông ra ngoài.”
“Chúng ta đã cho rằng đến đây kết thúc, nhưng kết quả ngươi lại cột một thân pháo phích lịch giết trở lại.”
“Khoảnh khắc kia, ngươi tựa như thiên thần giáng xuống vậy, đắm mình trong ánh sáng.”
“Giặc Oa thấy pháo phích lịch bốc cháy lóe ra tia lửa thì kinh hoàng muôn dạng, nhao nhao lui bước, lúc này chúng ta mới có cơ hội vọt đến mép nước, nhảy xuống nước nhạy thoát thân.”
“Còn ngươi thì bởi vì ném đi pháo phích lịch nên bị chậm một bước, thân thể bị mảnh vỡ đánh xuyên sáu chỗ, chấn đến thất khiếu chảy máu, lục phủ ngũ tạng cũng dời vị trí, lúc cứu được ngươi mang về, máu đã chảy khô.”
“Có điều… Ngươi đại nạn không chết, từ đó về sau, bốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền