ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 529 : Lưu Tông Mẫn

Kho bạc Kinh thành.

Đây là nhà kho nằm ở bên sườn đông Hoàng cung, thuộc nha thự Hộ bộ, do Kinh doanh phụ trách canh giữ.

Nơi này phụ trách thu nạp bạc thuế từ các địa phương đưa tới.

Chỉ một tháng trước, kho vẫn còn trống rỗng, chuột chạy khắp nơi.

Nguyên nhân rất đơn giản, quốc khố Đại Lê thâm hụt đã trải qua ba triều.

Không quan tâm là bạc hay lương thực được bắc vận đến Kinh thành, căn bản không có cơ hội nhập kho, mà trực tiếp đưa lên bờ dọc theo Vận Hà đưa đến tiền tuyến, hoặc là đi qua Kinh thành không dừng lại, trực tiếp đưa cho biên quan.

Chỉ khi nào triều đình có “dư thừa” thuế ruộng, thì mới có thể nhập kho.

Đây chính là ẩn dụ chuột chạy trong quốc khố : thiếu hụt tài chính, nhập không đủ xuất.

Vậy mà kho bạc lúc này.

Khi tia nắng đầu tiên của sớm mai xuyên qua khe hở trên mái kho chiếu xuống, lại lập tức phản xạ ra ánh sáng vàng óng.

Toàn bộ kho bạc đều nhiễm lên một tầng màu vàng kim.

Tập trung nhìn kỹ, trên mặt đất chất thành từng đống từng đống lớn, màu trắng bóng là bạc, màu vàng óng là vàng, tất cả đều không chứa trong rương mà chất bừa trên mặt đất, trong đó còn xen lẫn vô số trân bảo, ngọc trai, san hô, ngọc thạch,... Cái gì cần có đều có.

Chỗ chất cao nhất có chiều cao hơn cả thân người, rực rỡ tráng lệ.

Chính giữa kho bạc là một chiếc giường lớn được chất thành từ vàng thỏi.

Mỗi thỏi vàng đều được chọn lựa tỉ mỉ, xếp chồng cực kỳ vuông vức, cao chừng hơn nửa người.

Lúc này đang có một tráng hán râu quai nón đang ôm vò rượu nằm trên đó, tiếng ngáy như sấm rền, bên cạnh là một thanh đại đao đầu quỷ mịt mờ tỏa ra tà khí.

Một vệt nắng chiếu xuống một góc giường lớn.

Đúng lúc này, vò rượu trượt xuống khỏi cánh tay tráng hắn, làm cho gã bừng tỉnh.

Mí mắt tráng hán chậm rãi mở ra, đó lại là một đôi mắt vấn vít hắc khí, cực kỳ khiếp người.

Người này, chính là đại tướng Sấm quân, Nhữ Hầu, Lưu Tông Mẫn.

“Người đâu.” Tráng hán đứng dậy, duỗi thân một cái, nhất thời xương cốt toàn thân kêu vang đôm đốp.

“Đại tướng quân!”

Cửa lớn kho bạc mở ra, một tên trung niên ăn mặc theo kiểu văn sĩ sải bước tiến vào, theo sát đằng sau y là mấy chiếc xe đẩy chất đầy vàng bạc châu báu.

Binh sĩ đẩy xe đổ vàng bạc châu báu trên xe xuống một cách hết sức thuần thục, tiếp đó lại vội vàng đẩy xe rời đi.

Cẩn thận quan sát có thể thấy phía trên vàng bạc châu báu có nhiều vết đỏ thẫm, gió lạnh cuốn qua mang theo mùi hơi tanh, lập tức tràn ngập cả kho bạc.

“Có bao nhiêu?” Lưu Tông Mẫn nhìn lướt qua số vàng bạc vừa được mang vào rồi nhìn về phía văn sĩ trung niên.

Trên mặt văn sĩ trung niên đều là vẻ lấy lòng, cười nói: “Bẩm đại tướng quân, cộng thêm chỗ này, tổng cộng là bảy ngàn chín trăm sáu mươi vạn lượng.

“Sắp được tám vạn rồi?” Lưu Tông Mẫn xoa xoa hai tay, ngừng một chút lại hỏi: “Sau ngàn vạn là số gì?”

“Đại tướng quân, sau ngàn vạn, hẳn là ức.” Văn sĩ trung niên cười nói.

“Ức?”

Lưu Tông Mẫn tỉ mỉ cân lường cái từ này một chút, liếm liếm đầu lưỡi, trong mắt lóe lên một vệt tham lam cực độ, nói: “Trước kia, đã từng xuất hiện người nào có gia tài một ức chưa?”

“Tuyệt đối chưa có.”

Văn sĩ trung niên lắc đầu, trong ngữ điệu ẩn chứa một tia xúi giục, nói: “Đại tướng quân, nếu như ngài có gia tài một ức,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip