ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 557 : Phiên dịch lại

“Đuổi ăn mày à?” Vương Thiết Trụ cũng híp mắt nói.

“Không dám, không dám ~”

Long Vương Vị Hà vừa nghe vậy, vội vàng xua xua tay, nói: “Tiểu vương thực sự là không biết thói quen của các vị thượng tiên, cho nên chuẩn bị không đủ đồ ăn, còn xin rộng lòng tha thứ, còn xin rộng lòng tha thứ.”

Nhưng mà câu trả lời như vậy làm sao có thể để hai thú thỏa mãn, chúng nó tới đây, chính là bắt chẹt… A không phải, là làm khách.

“Lời này của ngươi nghe không lọt tai nha.” Con bê lắc lư sừng trâu, giọng điệu không tốt.

“Ta cũng thấy nghe không hiểu.” Vương Thiết Trụ cười tà mị một cái, sau đó chỉ vào cá cấn tinh ở bên cạnh, nói: “Ngươi phiên dịch lại đi.”

“A?”

Cá cấn tinh hơi sửng sốt, hoàn toàn không rõ ràng chuyện gì.

Nó tới đây, hoàn toàn chính là bị bắt cóc.

Vòng tròn thần bí kia không được tính là bảo vật của Lăng Yêu Vương, cho nên phải tìm thứ khác, kết quả cá cấn tinh tìm tới tìm lui cũng không tìm được bảo vật ở Lăng Yêu thành.

Rất hiển nhiên là, Lăng Yêu Vương đã cất giấu bảo vật ở một nơi khác.

Làm sao bây giờ?

Hai con đường, một là lên bàn, hai là tiếp tục tìm kiếm.

Thanh Ngưu Đại Tiên cho vị trí.

Nơi nào?

Long Cung Vị Hà.

Nghe thử chút đi, như vậy có hợp lý không?

Đến Long Cung Vị Hà tìm kiếm bảo vật của Lăng Yêu Vương?

Cá cấn tinh đều thấy ngại vạch trần hắn, ngươi nói ngươi coi trọng bảo vật của Long Cung Vị Hà thì ngươi cứ trực tiếp nói thẳng.

Đường đường đại tiên, ngươi vừa làm kỹ nữ vừa muốn lập đền thờ như vậy cũng được à?

Nhưng mặt ngoài thì cá cấn tinh không dám trào phúng nửa chữ.

Hiện tại người là dao thớt ta là thịt cá, đại tiên cũng đã nói ra, như vậy hắn nói ở đâu chính là ở đó.

Long Cung Vị Hà cũng tốt, Long Cung Hoàng Hà cũng được.

Dù hắn có nói là bảo vật của Lăng Yêu Vương đã bay đến núi Thanh Khâu của Hồ tộc, cá cấn tinh cũng phải nhận.

Tự mình nói ba hoa thổi phồng, có bất chấp tất cả cũng phải tiếp tục.

Nhưng mà vào chuyến đi tới Long Cung Vị Hà này, cá cấn tinh lại phát hiện, chuyện tìm bảo vật cho Thanh Ngưu Đại Tiên này, có vẻ như cũng không tồi.

Long Vương Vị Hà khách khí chiêu đãi ăn ngon uống tốt không nói, còn dúi cho nó một cây nhân sâm bốn trăm tuổi.

Chỗ tốt như vậy, đi đâu mà tìm đây?

Khuyết điểm duy nhất chính là khi các đại tiên lên bàn ăn tiệc, nó chỉ có thể đứng ở một bên nhìn bàn ăn tràn đầy mỹ thực sơn hào hải vị trăm năm mà nuốt nước miếng.

Cho nên thình lình bị Vương Thiết Trụ chỉ vào hỏi, cá cấn tinh trực tiếp liền ngơ ngác, hỏi: “Ta… Ta phiên dịch cái gì?”

“Ngươi phiên dịch một chút, cái gì gọi là ‘Không biết thói quen của thượng tiên’.” Vương Thiết Trụ nghiêng đầu nhìn nó.

“Chính là… Lão Long vương ông ta ~” Cá cấn tinh lắp ba lắp bắp, nói: “Ông ta không biết thói quen ẩm thực của các vị thượng tiên, cho nên chưa chuẩn bị xong.”

Kết quả Vương Thiết Trụ lại là lắc đầu, cao giọng nói: “Ta bảo ngươi phiên dịch lại, cái gì gọi là ‘Không biết thói quen của thượng tiên’!!”

Nói đến cuối câu, giọng điệu của nó cũng rõ ràng lạnh lẽo hơn mấy phần.

“Chính là, thói quen ẩm thực đó ~” Cá cấn tinh cũng cuống quýt đến sắp khóc.

Lời nói mọi người đều nghe hiểu, còn cần phiên dịch cái gì?

Phiên dịch cái gì?

Lão Long vương lúc này cũng nghe ra là có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip