Chương 564 : Kinh thành cũng có bảo khí
Đêm dài, trăng bạc treo cao.
Tần Hà một mình dọc theo Vận Hà đi về phía Kinh thành.
Đêm nay hắn định lấy thi thể của Liễu Trường An về, hoặc là đốt đi tại chỗ.
Liễu Trường An, là một người không phải người quen cũ, nhưng lại là người quen biết cũ.
Người tu luyện đầu tiên mà hắn đốt… Xà tiên Liễu Thương, chính là từ chỗ ông ta đến.
Vương triều tranh bá, đều vì chủ của mình.
Liễu Trường An hết lòng hết sức, đến cuối cùng đã mất tất cả.
Thời dã, vận dã, mưu sự tại nhân dã.
Tần Hà quyết định tự mình tiễn ông ta một đoạn đường, mặc dù ông ta thực sự là một Lê gian.
“Ào ào ~”
Đúng lúc này, mặt sông đột nhiên không gió dậy sóng, một sóng nước vỗ vào bờ.”
Ngay sau đó có một cái bóng nhảy vọt ra khỏi nước, mang theo ba phần e ngại ba phần nịnh nọt nói với Tần Hà: “Tiên nhân, ngài đang đi đâu vậy?”
Là cá cấn tinh.
Sau thời gian hơn nửa năm đi dạo ăn uống, nó đã mập lên hai cỡ.
Đồng thời, “Tiếng xấu truyền xa”.
Đối với thủy tộc mà nói, nó đã trở thành “Yêu gian đệ nhất” thủy tộc không cần bàn cãi, đồng thời bị truyền rao rộng khắp, bản lĩnh “phiên dịch” đạt trình độ cao thâm, nói ra câu nào là đưa yêu vương các phương lên bàn câu đó.
Số yêu vương bị nó phiên dịch đưa lên bàn thành công, không có mười thì cũng có đến tám.
Đến mức thế giới dưới nước còn lưu truyền một câu nói nghiến răng nghiến lợi: Thủy tộc có thể thua, nhưng cá cấn phải chết!
Thậm chí mấy đại thánh địa còn âm thầm ban bố lệnh truy sát nó.
Kẻ nào giết được cá cấn tinh, trọng thường!
Thế là đến khi Tần Hà hồi kinh, cá cấn tinh cũng chỉ có thể đi theo.
Không có cách, thủy tộc đã không thể dung thứ nó, nó chỉ có thể một đường đi đến đen, thẳng thắn ôm chặt cái cột trụ to lớn Tần Hà này.
Bởi vì nó không thích lên bờ, cho nên vẫn luôn uốn trong Vận Hà.
Tối nay thấy Tần Hà một mình ra ngoài, thế là vội vội vàng vàng từ trong nước nhảy ra.
“Ngươi có việc?” Tần Hà nhìn nó.
“Tiên nhân, ta phát hiện, Kinh thành, cũng có bảo khí.” Cá cấn tinh cẩn thận nói, hiện tại nó đang rất sầu lo về tiền đồ phía trước của mình.
Mặc dù đi dạo ăn uống hơn nửa năm nó cũng đã hưởng ké được đủ chất béo,
Nhưng chất béo là chất béo, thực lực là thực lực, cái dáng vẻ này của nó vẫn không thể lên bờ.
Cho nên, tiếp tục nhận được sự che chở của Tần Hà chính là biện pháp duy nhất.
Đưa vào thực tế thì chỉ có một câu, biểu hiện tốt một chút.
“Bảo khí, ở đâu?” Tần Hà hỏi.
Tiếp đó cá cấn tinh chỉ vào một phương hướng của Kinh thành rồi miêu tả.
Tần Hà nghe xong thì có hơi cạn lời.
Đó là quốc khố của Đại Lê, đều là chút vàng bạc cùng tiền đồng.
Bảy ngàn vạn ~
Cũng không biết trải qua hơn nửa năm này, chỗ ấy đã bị tân hoàng xài mất bao nhiêu rồi.
“Quân tử ái tài thủ chi hữu đạo, thứ trong đó không thể lấy.” Tần Hà thẳng thừng lắc đầu.
(Quân tử ái tài thủ chi hữu đạo: người quân tử coi trọng của cải nhưng không thể tùy tiện nhận của cải khi chưa biết được nguồn gốc và mục đích của nó : Khổng Tử)
Cá cấn tinh nghe vậy lại vội vàng nói: “Ừm… Cái kia còn có một nơi cũng có, bảo khí ở đó giống như thứ ở Lăng Yêu thành, cũng đang di động không cố định.”
Tần Hà lập tức nheo mắt,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền