ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67 : Buông thả bản thân

Đến khi trời sắp tối, Nguỵ Vũ vẫn chưa trở lại.

Toàn bộ lò hỏa táng tạm thời đều đang nghị luận sôi nổi.

Lúc Thường Ôn mang Nguỵ Vũ đi cũng coi như là khách sáo, nhưng dù có khách sáo như vậy thì người sáng suốt cũng có thể nhìn ra, Nguỵ Vũ là bị giải đi.

Tần Hà thấy vậy, thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Từ trước tới giờ hắn chưa từng sử dụng thuật dịch dung, không ngờ rằng lần đầu tiên sử dụng lại có hiệu quả tốt như vậy, trực tiếp khiến cho Nguỵ Vũ bị lọt vào mương.

Tần Hà cưỡi bò đi đến miếu Nhàn Vân, cũng không phải là dùng khuôn mặt của mình, mà là dịch dung thành Nguỵ Vũ.

Còn việc trong tranh thờ có đeo thêm mặt nạ, là do Tần Hà đề phòng việc công đức kiếm được lại tích tụ lên thân Nguỵ Vũ.

Tần Hà hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, khi đám sơn tặc miếu Nhàn Vân trăm miệng một lời, chắc chắn Thanh Ngưu Đại Tiên chính là Nguỵ Vũ, không biết Nguỵ Vũ sẽ phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể rửa sạch hiềm nghi của mình.

Nguỵ Vũ vừa đi, lập tức Tần Hà lại buông thả.

Không nói hai lời chỉ huy ba người: Lưu Tam Cân, Lý Qua Tử, Cố Tứ Hải dời lò đốt xác ra xa xa, khuất dưới một bức tường thấp, tránh đi đèn nhiếp phách.

Còn về tùy tùng của Nguỵ Vũ, Ngụy Nguyên Cát, hắn ta là một tên ngay cả một đồng tiền cũng không có, nên chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần Hà dọn lò đốt xác đi mà không dám nói một câu gì.

Cũng may là hắn ta không dám nói, nếu như dám nói, Tần Hà có cả một trăm biện pháp để dạy hắn ta cách làm người.

Không còn Nguỵ Vũ, đến cả một tên học đồ thiêu thi ngươi cũng không phải, quan thiêu thi một đồng tiền cũng là quan, đừng có mà không coi quan thôn là cán bộ.

Tần Hà càng dần càng phát hiện ra, có đôi khi một cái đồng tiền đại biểu thân phận này cũng rất hữu dụng.

Đương nhiên là cũng có người đến khuyên.

Những người như là Từ Trường Thọ cùng Lão Lương Đầu.

Người đều ngơ cả ra.

Dưới đèn nhiếp phách an toàn như vậy mà ngươi lại không đốt, ngươi chạy đi xa thế làm cái gì?

Có phải là đầu óc có vấn đề hay không?

Nhưng mà quay đầu nghĩ lại, đúng là Tần Hà cứ cách tầm một ngày là lại bị động kinh một lần.

Vốn chính là đầu óc có vấn đề a.

Được rồi, cứ kệ hắn đi.

Người ta đường đường là quan thiêu thi, bản lĩnh lớn, vẫn ứng phó được.

Từ Trường Thọ lắc đầu thở dài: “Hình như là bệnh này càng ngày càng nghiêm trọng rồi, phải tìm cách trị thôi.”

Sau khi trời tối, đội xe vận chuyển thi thể đến.

Người khác thì đều là mỗi người lấy một bộ bỏ vào lò đốt xác, ngược lại Tần Hà thì hay rồi, trực tiếp đẩy luôn cả một xe chở thi thể đi, trên đó có chừng sáu bộ thi thể, đây là số lượng công việc hai ngày của một thợ thiêu thi bình thường.

Cả đám vừa nhìn chính là trợn mắt há hốc mồm, Ngụy Nguyên Cát thực sự là không nhịn được nữa, vội vàng đuổi theo: “Ngươi lấy một lần nhiều thi thể như vậy làm cái gì?”

“Hôm qua ta chỉ đốt một bộ thi thể, không hoàn thành nhiệm vụ, hôm nay ta phải bổ sung lại, cái này gọi là tận tâm và coi trọng công việc của mình, biết chưa?” Tần Hà vẫn tiếp tục đẩy xe, chẳng thèm để ý tới hắn ta.

Ngụy Nguyên Cát bị nói đến không nói nên lời, mặt đỏ lên, đến cả một câu phản bác cũng không nói được.

Từ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip