Chương 70 : Chết sớm, sớm siêu thoát
Nguỵ Vũ thề, nếu mà sau này hắn ta tìm được tên Thanh Ngưu Đại Tiên kia, nhất định khiến tên kia chết chìm trong phân trâu.
Để ngươi không có việc gì đi đâm phân trâu, đồ biến thái.
Lời thề này của Nguỵ Vũ cũng không phải tùy tiện phát ra, hắn ta là thực sự chuẩn bị đi tìm người.
Để biểu đạt xin lỗi, Thường Ôn đã nói cho hắn ta kích thước ngón tay đâm phân của Thanh Ngưu Đại Tiên kia.
Ngón tay đó khác hẳn với người bình thường, nói thẳng ra chính là béo, hơn nữa còn không phải là chỉ là hơi béo.
A!
Loạn thế phủ xuống đầu, ngươi muốn tìm một tên quỷ chết gầy, đầy đường.
Nhưng ngươi muốn tìm một tên mập.
Vậy thì không nhiều lắm.
.....
Nắng ấm gió mát, Tần Hà vắt chéo chân nằm ở trên xe ngựa, tâm trạng rất tốt.
Mục tiêu lớn nhất của chuyến đi này đã đạt được, công đức đã được gia tăng đến 4 vạn, hơn nữa vẫn còn đang tăng trưởng.
Mấy thợ thiêu thi khác cũng rất đắc ý.
Mỗi người đều trộm giấu đi một túi màn thầu bột trắng.
Cái ngày mà Phi Ngư Vệ nhổ trại kia, lúc đó đã là gần đến hừng đông, nhà bếp đã chuẩn bị xong đồ ăn cho cả một doanh trại.
Nhưng có thể là do nhổ trại quá vội vàng, căn bản không nhớ đến việc mang đi.
Thế là toàn bộ số bánh đó lại hời cho đám thợ thiêu thi lò hỏa táng thành đông.
Người nào người nấy ăn no đến bụng căng tròn, ăn không được liền cầm lấy cất đi.
Cất hai ba ngày, Tần Hà đều đã ngửi thấy mùi, nhưng đám thợ thiêu thi vẫn coi đó là bảo bối.
Bọn họ còn bàn bạc là mỗi người góp ra hai cái màn thầu để cho đám thợ thiêu thi ở lại trông giữ lò hỏa táng làm lễ gặp mặt.
Loạn thế người cùng khổ, chưa từng có ai ngại thiu.
Trên đường trở về thành, duệ sĩ Phi Ngư gào thét qua lại, tuấn mã vung lên từng trận bùn đất.
So sánh với đó, Ngũ thành Binh mã ty giống như là một ông già lưng còng chậm chạp, đi huyện Phòng mất một ngày một đêm, khi trở lại kinh thành cũng mất một ngày một đêm.
Ngày hôm sau khi mặt trời đã ngả về tây, đoàn người Tần Hà cuối cùng cũng đã về tới lò hỏa táng.
Toàn bộ lò hỏa táng đều yên lặng, không có ai ra đón chào bọn họ hay là chỉ đi ra tò mò nhìn xem một chút.
“Ngu ngốc, còn nói chia cho bọn họ một ít bánh màn thầu bột trắng, không cho nữa không cho nữa.”
Lão Lương Đầu thấy vậy, lập tức hơi nóng giận, ông ta đã tưởng tượng trước cái cảnh “áo gấm về quê”, ông ta lấy ra rượu đã cất giấu vừa uống vừa nổ chuyến đi đến huyện Phòng lần này, cảnh tượng kia đẹp a.
Nhưng tình huống bây giờ…. Đẹp cái hiu quạnh.
“Ách, cũng không cho nữa.”
“Không cho không cho, ta cũng không cho.”
Lưu Tam Cân cùng Lý Qua Tử cũng tới tấp tỏ vẻ khó chịu, cả đám đem màn thầu vừa mới đóng góp ra rồi phân chia lại lần nữa.
Tần Hà nhìn về phía lò hỏa táng trống vắng, lòng hơi hơi chùng xuống.
Trong không khí, như có như không mùi máu tươi quanh quẩn.
Lúc này phòng trực ban mở cửa, Dương Bạch Đầu đi ra.
“Dương lão, những người khác đâu rồi?”
“Chết rồi.”
Dương Bạch Đầu trầm mặc trong chốc lát, nói ra hai chữ.
Tiếng nói không lớn, nhưng lại như sấm sét nổ vang.
Bầu không khí vào giờ khắc này như chợt ngừng lại, sắc mặt Từ Trường Thọ đại biến, sợ hãi hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Đêm hôm trước, mật thám Địch Lỗ tập kích nơi này…..”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền