ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 72 : Nhổ tận gốc

Ngày thứ hai, toàn bộ kinh thành xôn xao.

Một trận lửa lớn, nếu như chỉ là một trận lửa lớn thì cũng không có gì.

Mấu chốt là màu sắc của ngọn lửa kia, ai nhìn thấy cũng biết rằng nó không phải là ngọn lửa bình thường.

Có người nói đó là quỷ hỏa, có người nói đó là thiên hỏa, cũng có người nói là nghiệp hỏa.

Chẳng bao lâu đã có một lời đồn lan truyền ra, nói rằng nơi bị cháy là hang ổ của Địch Lỗ, khi đang đi canh tuần lão bang tử thành tây đã tận mắt nhìn thấy một tên mật thám Địch Lỗ bị giết ở bên đường.

Là một người sử dụng vũ khí có cán dài, đơn thương độc mã diệt sạch hang ổ Địch Lỗ.

Lời đồn đãi này có người tin, cũng có người không tin.

Người tin có lý do của mình, ngược lại thì người không tin có lý do tương đối thống nhất, bởi vì mới một thời gian trước, Phi Ngư Vệ vừa nói rằng đã hạ được hang ổ Địch Lỗ.

Cho đến khi Phi Ngư Vệ phát ra bố cáo, xưng nơi bị đốt lần này đúng là hang ổ của Địch Lỗ, tổng cộng có mười ba tên mật thám Địch Lỗ mất mạng.

Còn về nguyên nhân và quá trình, Phi Ngư Vệ không nêu rõ.

Một viên đá dấy lên ngàn cơn sóng.

Chủ đề về sự hoạt động của Địch Lỗ lại lần nữa tràn ngập khắp các phố lớn ngõ nhỏ.

“Làm quá đẹp.”

Từ Trường Thọ vui thích uống một hớp rượu, vỗ vỗ lên bả vai Tần Hà, hưng phấn nói: “Không biết là vị hảo hán gia kia là ai, nếu biết, hiện tại ta lập tức dập đầu cho người nọ ba cái, gọi người nọ một tiếng, hảo hán gia gia.”

Tần Hà nhấc đĩa đậu muối trút vào trong chén mì của mình, nhìn hắn ta một cách kỳ lạ: “Chưa chắc người ta đã muốn có một thằng cháu trai như ngươi a.”

“Ta chỉ là ví một chút thôi.”

Từ Trường Thọ đặt chén rượu xuống, nói: “Ngươi không cảm thấy việc này nghe rất thỏa thuê à, tám tên thợ thiêu thi chết thảm của lò hỏa táng chúng ta kia, cũng có thể nhắm mắt dưới suối vàng rồi.”

“Nghiện giết người cũng không phải là một việc tốt gì.” Tần Hà lắc đầu, vừa nói vừa bưng lên một đĩa dưa muối.

“Đây là hai chuyện khác nhau, tráng chí cơ xan Hồ lỗ nhục, tiếu đàm khát ẩm hung nô huyết, đây là chuyện sảng khoái nhất trên đời.”

(Tráng sĩ cơ xan Hồ lỗ nhục, tiếu đàm khát ẩm hung nô huyết: thuộc bài thơ Mãn giang hồng của Nhạc Phi, ý là: có chí lớn đói thì ăn thịt giặc Hồ, cười khát thì uống máu Hung nô.)

Từ Trường Thọ im lặng lắc đầu, nói: “Ngươi không có văn hóa gì ngươi không hiểu, có câu nói là, thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách, ngươi biết đó là ai nói không?”

“Ai?” Tần Hà ngẩng đầu.

“Cố đại gia, ta nghe được cảm thấy câu nói này rất có lý.”

“Thất phu hữu trách?” Tần Hà hơi nghiêng đầu, hỏi: “Đây không phải là mắng chửi người à? Lão thất phu? Tiểu thất phu?”

(Thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách: Đất nước hưng thịnh hay suy vong, dân thường cũng có trách nhiệm.

Thất phu còn dùng để nói: bọn vô học.)

Vừa nói, Tần Hà vừa đem một đĩa tương đậu phộng cũng đổ vào trong chén mì.

“Không phải, thất phu này không giống với cái thất phu để mắng chửi người a, chính là…. Ai nha, thôi vậy, có nói ngươi cũng không hiểu, loạn thế phủ xuống đầu, người có tài nên đứng ra, như là các lão gia giống như vị hảo hán gia này!”

Từ Trường Thọ giơ ngón tay cái, nói xong lại bưng chén rượu lên uống một ngụm.

Tần Hà nhìn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip