Chương 82 : Ái phi đừng chạy
“Lạch bạch lạch bạch”
Bộ thi thể mặc áo liệm chạy rất nhanh, đôi chân ngắn giống như gió cuốn.
Tần Hà nhìn túi vải vàng, dưới đáy đã bị thủng mất một lỗ, hiển nhiên là bị người bịt mặt kia dùng chú ngữ phá đi.
Hại người không lợi mình a!
Chờ lấy, lát nữa sẽ tìm ngươi!
Cái túi này trông có vẻ rất thực dụng, lấy không được chú ngữ đêm nay không trở về nhà.
Cuốn cuốn lại túi vải rồi kẹp vào dưới nách, Tần Hà nhanh như chớp đuổi theo bộ thi thể mặc áo liệm.
....
Một người một thi thể vừa mới rời đi, lại có hai phe vội vã đuổi đến.
Một phe là một đại hòa thượng với cái đầu bóng loáng, trong tay cầm hai thanh Hàng ma xử như cầm đũa, trông chẳng hề cân xứng với hình thể.
“Yêu nghiệt to gan dừng tay, bần tăng tới a!” Đại hòa thượng người chưa đến nhưng đã dắt giọng hô lớn một tiếng, như tiếng chuông lớn vang dội, chấn đến tâm hồn người khác.
Vừa tới đầu ngõ, đối diện lại đi đến một người.
Ai?
Đương nhiên là lão bang tử may mắn giữ được tính mạng, bước chân ông ta lảo đảo, cả người mồ hôi lạnh nhễ nhại.
Trong miệng còn hô hào cứu mạng.
Đại hòa thượng giơ tay cản lại, “Thí chủ, yêu nghiệt ở đâu, chờ bần tăng bắt giữ nó.”
Lão bang tử xem xét thấy là một tên hòa thường, theo bản năng hơi hơi an lòng một chút, nhưng lập tức lại nghĩ đến người bịt mặt, lại nhìn tên đại hòa thượng này, hai mắt hắn ta hiện ra tia lạnh lẽo, trên tay cầm hai thanh vũ khí sắc bén, còn có những ngấn thịt trên cổ kia, trông khác hẳn với người bình thường.
Lão bang tử lại lần nữa bị hù hít sâu một hơi, quay người lại chạy.
“Cứu mạng a!”
Tiếng hô thê lương vừa mới hạ xuống lại lần nữa vang lên.
Kinh sợ cả nửa thành tây trở nên run rẩy sợ hãi.
“Ài?”
Đại hòa thượng ngây ngẩn cả người, gãi gãi cái đầu trọc, đầy đầu là dấu hỏi chấm.
Sửng sốt vài dây, đại hòa thượng lặc đầu, nằm rạp xuống đất cẩn thận tìm kiếm, chỉ chốc lát sau, hắn ta đã phát hiện ra hai hàng dấu chân, khoảng cách giữa hai bước rất ngắn, đầu bàn chân rộng, sau gót lại nhọn, trông không giống với dấu chân người.
“Tư lưu” đại hòa thượng vươn đầu lưỡi liếm một cái lên dấu chân kia, bẹp bẹp miệng, trừng mắt: “A di cả nhà ngươi Phật, luyện chế thi khôi?”
“Nếu không diệt trừ hại này, ắt sẽ có họa lớn!”
Đại hòa thượng vội vàng đứng dậy, cánh mũi phập phồng, dường như hắn ta cảm thấy chưa đủ, ngón tay bấm niệm pháp quyết, lẩm bẩm: “Sương khói tứ phương đều vào miệng ta, mani padme hum, lưỡi nếm truy tung!”
Tiếp đó, chỉ thấy hắn ta xoay chuyển vài hướng, le lưỡi đuổi theo phương hướng mà Tần Hà rời đi.
....
“Cứu mạng a, cứu mạng!”
Lão bang tử vẫn tiếp tục la to, đến một ngã rẽ thì chân ông ta chạy không vững, ngã lăn từ trong ngõ ra ngoài đường lớn.
Lúc này, chỉ thấy từ phía đối diện có một đám người đi đến, trong tay mỗi người đều cầm theo binh khí.
Đao thương kiếm kích, búa rìu câu xiên, roi giản chủy trảo, đinh ba côn giáo, quải xích chùy.
Mười tám loại vũ khí, loại nào cũng có.
Người dẫn đầu đeo bốn đồng tiền trước ngực, vác cây lang nha bổng bước nhanh về phía trước: “Người đuổi theo ngươi đâu rồi?”
Lão bang tử xem xét, tiếng la nghẹn lại, suýt chút nữa đã khóc lên, là người của thiêu thi đường Phi Ngư Vệ, lần này an toàn rồi.
Lại thêm vài lần như ban nãy, e rằng khó giữ được tính mạng.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền