Chương 24
Dù không có mắt không có mũi, nhưng chúng vẫn có thể bám theo đám đông đi săn.
Khương Vũ vò vò tóc, đầu ong lên như búa bổ chắc sắp phải mọc thêm não mất thôi.
"Dù sao cũng không phải vô ích. Ít nhất thì mình biết mùi nước hoa có thể che giấu mùi cơ thể, khiến xác sống khó nhận ra hơn. Và có vẻ tiếng bước chân bình thường cũng không thu hút được chúng."
Hạ Chu vẫn giữ tâm trạng lạc quan.
Phát hiện này có thể sẽ hữu ích khi bọn họ tìm cơ hội chạy trốn.
Khương Vũ nhanh chóng lấy giấy bút ra, viết nguệch ngoạc mấy dòng:
xác sống bị suy giảm nghiêm trọng về trí tuệ, chỉ giữ lại một phần ký ức cơ thể. Thị giác, thính giác và khứu giác vẫn hoạt động, đặc biệt mẫn cảm với mùi người. Không có dấu hiệu cho thấy sức mạnh thể chất gia tăng rõ rệt. Virus lây qua máu và nước bọt.
Ghi chép xong, Khương Vũ cẩn thận gấp sổ lại. Dù gì cũng coi như thu thập được chút kinh nghiệm. Nhưng nếu muốn thoát khỏi cái trường học đông nghịt người này... đúng là chuyện viển vông.
Từ tầng trên nhìn xuống, cô đã thấy hết rồi. Những người chạy chậm chính là vật tế đường cho đám đông.
Giá trị lớn nhất của họ là làm vật cản, giữ chân lũ xác sống vài giây, rồi chính họ cũng biến thành một phần trong đội ngũ đó, hòa vào đàn quái vật điên cuồng kia.
Nghĩ đến đó, Khương Vũ rùng mình. Có lẽ... đó cũng sẽ là kết cục của cô.
Chiều muộn, nhiệt độ lại hạ thấp.
Từng hạt mưa lặng lẽ rơi xuống từ bầu trời xám xịt, lạnh lẽo và tê tái.
Khương Vũ tìm cho mình một bộ quần áo ấm, rồi lấy cả thuốc cảm đưa cho Hạ Chu.
"... Cảm ơn."
Giọng Hạ Chu hơi khàn, nhưng vẫn không giấu được sự ngạc nhiên.
Tối nay, Lâm Gia không còn mở cửa sổ để trao đổi như mọi khi. Cả ngôi trường chìm trong màn mưa mù mịt, như bị phong ấn trong một thế giới không còn ánh sáng.
Khi rửa nồi, Hạ Chu phát hiện dòng nước từ vòi đã yếu đi rõ rệt.
Nước... sắp bị cắt rồi.
Không có thức ăn, thiếu quần áo, mất liên lạc tất cả vẫn chưa phải điều khiến Hạ Chu lo nhất.
Thứ thật sự khiến anh bất an là: nếu quân đội bắt đầu kiểm soát thành phố, với những khu vực tụ tập đông xác sống như thế này... liệu họ có chọn cách "xử lý triệt để"?
Hạ Chu bật nến, ánh sáng yếu ớt lay động trong bóng tối.
Anh rút từ bàn Khương Vũ một quyển sổ và cây bút, định lên kế hoạch thoát thân.
Cầm đại cuốn ở trên cùng là quyển sổ cô dùng ghi chép về tập tính của lũ xác sống trước đó nhưng vừa mở ra trang đầu, anh đã thấy một bức chân dung quen thuộc.