Chương 369
Hôm qua Khương Vũ mệt quá, ngủ một mạch không biết gì, tỉnh dậy đã qua giờ phát đồ ăn. Quảng trường bắt đầu phát cháo và bánh mì. Hạ Chu và Lâm Dã đi lấy giúp. Khương Vũ thì lấy từ không gian của mình một ít cháo và nước nóng ra.
"Có rửa mặt không?"
Khương Vũ hỏi.
Lâm Gia nhìn bản thân, cảm thấy cũng không quá bẩn.
"Thôi khỏi đi, lộ liễu quá cũng không hay."
Khương Vũ gật đầu đồng tình. Ăn sáng xong, mọi người chuẩn bị xuất phát đi tìm bạn.
"Khoan đã... Lều của mình thì sao? Mình vừa đi khỏi không lẽ bị người khác chiếm mất?"
Lâm Gia lên tiếng trước khi đi.
Hơn nữa, ban ngày không như ban đêm tối om, không thể để lều bốc hơi rồi lại từ hư không mà xuất hiện trở lại được.
"Vậy để hai người ở lại trong lều nghỉ ngơi, chiều đổi phiên cho các cậu đi tìm."
Khương Vũ đề nghị.
"Cũng đành vậy thôi."
Lâm Dã nhún vai.
Lâm Gia cũng gật đầu chấp nhận.
"Tôi để lại chút đồ ăn và nước, còn có một khẩu súng. Nếu có chuyện gì thì tự bảo vệ bản thân nhé."
Khương Vũ lúc này chẳng khác nào bà mẹ chu đáo, cứ muốn đảm bảo bạn bè được an toàn đầy đủ trước đã.
"Các cậu đi ngoài kia cũng nhớ cẩn thận."
Cả nhóm dặn dò nhau mấy câu rồi Khương Vũ cùng Hạ Chu rời lều.
Phạm vi quảng trường tuy đã thu nhỏ nhiều so với khu căn cứ, nhưng nơi này hỗn loạn vô cùng. Người bị thương, người mất nhà, chen chúc rải rác khắp các lều bạt, muốn tìm một người chẳng dễ chút nào. Bên ngoài còn hỗn loạn hơn hôm qua, nhưng người được cứu lại ngày càng ít đi.
Trận động đất đêm trước không chỉ khiến nhà cửa đổ sập, mà mặt đất cũng bị phá hủy nặng nề. Từ vách núi nứt toác ở khu vực núi Song Hỷ là có thể mường tượng phần nào. Nhiều tòa nhà sụp xuống vực sâu, người bên trong còn sống hay không cũng chẳng ai dám chắc. Khoảng thời gian vàng cho công tác cứu hộ là từ 24 đến 72 tiếng đầu. Qua mốc đó rồi, dù là xác định tử vong hay mất tích, thì đều không dễ mà trở lại nữa.
Tất nhiên, với tổ đội bốn người này, hôm nay mục tiêu chính vẫn là đi tìm bạn.
Hai người đi từ cổng phía tây quảng trường, dọc theo từng hàng lều mà tìm. Cuối cùng, trong một chiếc lều nhỏ, họ thấy được người quen.
Là một chú ở nông trại.
Khương Vũ vội vàng chạy tới hỏi han.
"Chúng tôi đến vào rạng sáng nay thôi. Nhà cửa không quá cao, nhiều vật tư còn kịp mang theo."
Chú ấy giải thích, rồi chỉ hướng cho hai người.
Lục Trạch Xuyên ở ngay lều bên cạnh, không xa lắm.
So với sự chật vật của những người khác, nhóm người từ nông trại rõ ràng có tổ chức hơn hẳn. Ai nấy đều mặc áo dày, lều thì chất đầy bao lương thực.
Vừa mới đến gần, Khương Vũ liền bị một bóng người từ trong lều lao ra ôm chầm lấy.
"Là cậu đấy à, Vũ Vũ?"
Giang Yến Yến nghẹn ngào, không nói nên lời. Khi động đất xảy ra, ba mẹ cô ấy đều bị thương nhẹ. Từ hôm qua đến giờ, cô ấy luôn sống trong sợ hãi và lo lắng, cả người căng như dây đàn. Bây giờ nhìn thấy Khương Vũ, tất cả cảm xúc như vỡ òa, khiến cô ấy càng thêm xúc động.
Khương Vũ vỗ nhẹ lưng cô ấy, an ủi, sau đó cùng Hạ Chu bước vào trong lều.
Bên trong là cả nhà Lục Trạch Xuyên và người nhà họ Giang. Vật tư chất đầy một góc khiến không gian trở nên chật chội, có phần ngột ngạt.
May mà mọi người đều an toàn, chỉ có vài người bị thương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền