ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 373

Hạ Chu vừa nói xong đã nhét luôn Tiểu Tùng vào ngực áo, quay sang gọi Dư Sâm Sâm cùng rời khỏi trại.

"Không sao, cho nó đi chơi một chút thôi. Hai người cứ yên tâm chờ, chưa tới hai phút là tôi quay lại rồi."

Khương Vũ chết lặng.

"Anh mang nó đi làm gì..."

Khương Vũ kinh ngạc nhìn anh, đi theo làm gì chứ?

"Các cậu cứ ở trong lều đợi, tôi đi rồi về nhanh thôi."

Nói xong, Hạ Chu còn túm luôn con Tiểu Tùng đang ngồi xổm bên cạnh Khương Vũ.

Tiểu Tùng giãy giụa dữ dội, cả bốn chân cùng chống cự, quyết không chịu đi theo.

Nhưng đáng tiếc, tất cả đều vô ích.

Oscar tò mò hít ngửi Tiểu Tùng một lúc, rồi thản nhiên quay đầu bỏ đi.

Lâm Dã nghĩ mãi không ra, liếc nhìn Khương Vũ.

"Không hiểu nổi Hạ Chu về đó làm gì. Chẳng lẽ còn để quên gì quan trọng sao?"

Cô cũng chỉ lắc đầu, không rõ.

Cùng lúc ấy, hai người, hai thú, lặng lẽ rảo bước lên núi.

Những người khác thấy liền né xa Oscar quá nổi bật, không ai dám lại gần.

Hạ Chu và Dư Sâm Sâm lên đến khu biệt thự cũng mất kha khá sức.

Đường lên núi đã bị tàn phá nặng nề, trên lối mòn toàn là đất đá vỡ vụn.

Phía bên kia núi sạt lở nghiêm trọng, nhưng bên khu biệt thự cũng không khá hơn bao nhiêu.

Hai dãy nhà nằm sát triền núi bị dòng đất đá cuốn phăng, đổ sập tan tành.

Hôm đó trời tối, cảnh tượng không rõ lắm, giờ đây mọi thứ hiện ra trước mắt, tan hoang đến lạnh người.

Nhà của Dư Sâm Sâm nằm gần chân núi hơn.

Toàn bộ bức tường bao quanh đã đổ sập.

Vào bên trong, chỉ thấy đất đá lởm chởm, gạch lát vỡ vụn đầy sân.

"Thật á?"

Dư Sâm Sâm mừng đến ngơ người.

"Chúng ta chỉ lấy đồ ăn với quần áo thôi, thật ra anh không cần phải đi cùng tôi đâu..."

Dư Sâm Sâm vừa ngại ngùng nói được nửa câu, Hạ Chu đã ngắt lời.

"Khách sáo gì. Tôi cũng không hoàn toàn vì giúp cô đâu. Lát nữa tôi muốn qua phía sau xem thử."

Lời Dư Sâm Sâm lúc nãy khiến anh sực nhớ: đúng là quân đội có dời đi rất nhiều vật tư.

Nhưng chắc chắn vẫn còn sót lại thứ gì đó trên núi mà anh muốn tìm.

"Tôi vào đây một lát."

Xem ra vẫn chưa có ai mò đến nhà cô ta.

Điều đó chứng tỏ những kẻ tới cướp đồ không quá rành rẽ về khu biệt thự này.

"Ừ, tôi đi cùng. Nhanh lên một chút."

Hạ Chu liếc nhìn cô ta, gật đầu.

"Còn bọn tôi thì sao?"

Khương Vũ tuy rất muốn được ở bên Hạ Chu, nhưng có vẻ lần này anh định đi cùng Dư Sâm Sâm một mình. Hơn nữa, nếu cô đi theo, thể nào cũng lại phải để anh cõng, thế thì thật sự trở thành gánh nặng rồi.

Ở một diễn biến khác.

Một phần tường thành của căn cứ cũ vẫn còn sót lại, qua đó có thể thấy được bố cục khu vực trước khi động đất xảy ra.

Khương Trì lái xe đến gần chỗ tường thành đã nghiêng ngả.

Muốn lái xe vào trong gần như là bất khả thi, bởi các cổng đều đã bị chắn kín.

Nhưng ông ấy chẳng hề hoảng loạn.

Tắt máy, dừng xe, rồi bước xuống, Khương Trì đưa tay chạm nhẹ vào thiết bị kim loại trên cổ tay trái trông giống như một chiếc đồng hồ.

Trong nháy mắt, chiếc xe RV lập tức biến mất.

Đáng tiếc, xung quanh không một ai chứng kiến cảnh tượng khoa học viễn tưởng đầy ngoạn mục ấy.

Sau khi thu xe, Khương Trì bước vào khu căn cứ đổ nát.

Ông ấy nhanh chóng tiến đến nơi mình đã nhìn thấy ánh đèn đêm qua. Nếu lần này không tìm được người, ông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip