Chương 381
Vừa về tới lều, Khương Vũ đã kể lại tất cả những tin tức mới biết được.
Dư Sâm Sâm nghe xong lý do phải gấp rút rời đi thì sững cả người:
"Ơ... thế thì... thế thì... thôi để tôi đi cùng mọi người luôn đi. Yên tâm, nếu giữa đường mà thấy tôi vướng víu quá thì cứ vứt tôi lại cũng được..."
Nếu chỉ có thành phố ngầm mới sống sót được, vậy thì cô ta còn lựa chọn nào nữa đâu?
"Cô cứ yên tâm, bọn tôi sẽ không bỏ rơi đồng đội dễ dàng vậy đâu."
Khương Vũ vỗ vai cô, rồi tiện tay xoa đầu Oscar.
Dư Sâm Sâm bỗng dưng cảm thấy... hình như địa vị của mình trong nhóm này cũng chỉ ngang ngửa con chó. Không! Có khi còn không bằng Oscar nữa ấy chứ...
"Vậy thì ta nên chuẩn bị dần đồ đạc để rời đi."
Hạ Chu thu lại vẻ ung dung thường ngày, nghiêm túc nói.
"Tôi thì chẳng có gì cần chuẩn bị cả. Mấy thứ ăn mặc cộng thêm Oscar là đủ rồi."
Dư Sâm Sâm đáp tỉnh bơ, như thể sắp lên đường đi dã ngoại.
"Cô định cuốc bộ tới Tây Tạng à? Chờ đến khi tới nơi chắc cũng kịp sang kiếp sau rồi."
Lâm Gia liếc mắt nhìn cô ta.
"Ờ ha, mà tụi mình đâu có xe đâu..."
Dư Sâm Sâm ngớ ra.
"Có."
"Có."
Khương Vũ và Khương Trì bất ngờ đồng thanh.
"... Hả?" Dư Sâm Sâm quay đầu nhìn cả hai đầy kinh ngạc.
"Khụ khụ, ba có một chiếc xe RV đã được cải tạo, bên trong đủ chỗ cho năm sáu người ở. Có điều Oscar thì chắc phải nằm ngoài."
Khương Trì từ tốn giải thích.
"Bọn con cũng có xe. Trong đó chỉ có chiếc xe tải nhỏ là đủ rộng cho Oscar."
Xe đều được Khương Vũ cất trong không gian của mình, chỉ cần chọn thời điểm thích hợp để lấy ra là xong.
"Hoặc có thể chờ chú Lục tới, nhà chú ấy có nhiều xe hơn."
Khương Vũ nhắc.
Lâm Gia đồng tình:
"Ừ, nhưng người nhà chú ấy cũng đông lắm."
Khương Vũ nhìn sang ba mình.
"Chỉ cần đi chung đường thôi, không có gì phức tạp cả."
Khương Trì điềm nhiên đáp.
Khương Vũ hiểu rõ, ngoại trừ cô ra thì ba sẽ không chủ động bảo vệ ai cả, cho nên ông ấy mới có thể giữ tâm thế thản nhiên như vậy.
"Chỉ cần nói rõ từ đầu là được. Dù là quân đội hay bọn mình, nếu quyết định rời đi thì đều phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Ai cũng là người lớn, họ sẽ hiểu."
Hạ Chu vẫn luôn tỉnh táo trong mọi tình huống.
Khương Vũ không nói thêm gì nữa. Khi đối mặt với hiểm nguy, con người luôn chọn bảo vệ những người thân cận nhất.
Đó không phải ích kỷ, mà là bản năng.
Lục Trạch Xuyên và Giang Yến Yến nhanh chóng đưa ba mẹ tới, còn mang theo cả bánh mới nướng. Bánh không có nhân, nhưng mềm và ấm.
Hạ Chu kể cho họ nghe kế hoạch đi tới thành phố ngầm, đồng thời cũng nói rõ khả năng quân đội sẽ tổ chức rút lui riêng, nhưng nhóm họ sẽ không đi cùng quân đội.
"Có thể hỏi vì sao mọi người lại vội vã lên đường không?"
Lục Đào, ba của Lục Trạch Xuyên, lập tức nắm bắt được trọng tâm của vấn đề.
(Thôi cũng đành chịu. )
Giang Yến Yến thì vui ra mặt, vì bạn thân đã đoàn tụ với người thân:
"Bọn tôi nhất định sẽ qua."
"Ừ, nhớ tranh thủ đi sớm chút."
Khương Vũ dặn dò xong liền quay về cùng ba.
Trên đường, Khương Trì khẽ cảm thán:
"Con xem ra kết bạn được với rất nhiều người."
Khương Vũ cong môi cười, mắt cong cong, giọng nhẹ tênh:
"Tại vì con là kiểu người ai gặp cũng quý mà."
Khương Trì chỉ biết lắc đầu, chẳng phản bác nổi.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền