Chương 388
Ngày căn cứ di tản, trời âm u nặng trĩu, như thể mưa có thể đổ xuống bất cứ lúc nào. Chỉ cần không mưa to đến mức che khuất tầm nhìn thì cũng không ảnh hưởng gì nhiều. Dù sao trong căn cứ giờ cũng chẳng còn ngôi nhà nào lành lặn, lều trại bị ngấm nước cũng chẳng khá hơn khoang xe là mấy. Tất cả những người rời đi đều mang trong lòng một nỗi buồn mơ hồ, cảm giác lênh đênh, chẳng còn nơi nào gọi là "nhà".
Căn cứ cố gắng sắp xếp xe cho tất cả mọi người, nhưng điều kiện trong thùng xe tải thì khỏi phải nói: không gian chật hẹp, nhồi nhét đến mấy chục người, lại còn bao nhiêu túi hành lý lớn nhỏ.
Trước khi đoàn xe khởi hành, Khương Vũ và Hạ Chu tranh thủ tới gặp Bạch Phong Ngôn, thông báo quyết định của cả nhóm.
Bạch Phong Ngôn vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng dù đang nằm nghỉ vẫn ôm chặt cuốn sổ, liên tục viết viết vẽ vẽ.
"Chắc tôi sẽ đi cùng quân đội. Dù sao bọn tôi vẫn còn vài hạng mục nghiên cứu dang dở. Mà đích đến cuối cùng vẫn là căn cứ, đến đó rồi gặp lại cũng được mà."
Khương Vũ gật đầu.
"Vậy cũng được. Bọn tôi sẽ đồng hành cùng quân đội một quãng, đến lúc quyết định tăng tốc thì sẽ báo lại. Anh muốn đổi ý lúc nào cũng được."
Dù biết chuyện mọi người tách ra là điều khó tránh, nhưng trong lòng cô vẫn luôn mong cả nhóm có thể cùng nhau đi đến cuối cùng. Bởi vì ai cũng có con đường riêng để theo đuổi. Anh Bạch thì đặt nặng viện nghiên cứu, còn Giang Yến Yến với Lục Trạch Xuyên đều chọn ở lại bên người thân.
"À đúng rồi, anh ghi lại tần số của máy bộ đàm nhé. Có lẽ đây sẽ là cách duy nhất để giữ liên lạc với nhau."
Chiếc máy bộ đàm từng gặp trục trặc giờ đã được Hạ Chu sửa xong, có thể sử dụng bình thường.
"Mọi người kiếm đâu ra cái máy bộ đàm đấy? Không lẽ là..."
Bạch Phong Ngôn nhìn bạn bè bằng ánh mắt nghi ngờ.
"Cùng lắm cũng chỉ coi là nhặt được món hời thôi. Anh cứ dưỡng thương đi, mong là dọc đường hồi phục thuận lợi."
Hạ Chu cắt ngang suy đoán của đối phương.
"Chắc chắn rồi. Ngày nào cũng có y tá xinh đẹp, dịu dàng tới thay thuốc cho tôi cơ mà."
Bạch Phong Ngôn nói với vẻ mặt thảnh thơi, có phần còn đang hưởng thụ.
Khương Vũ chỉ biết lắc đầu bất lực. Dù sao mục đích đến cũng đã xong, hai người liền quay về.
Trong dòng xe nối dài rời khỏi căn cứ, Khương Vũ nhanh chóng nhận ra chiếc xe của Kỷ Vân, quá nổi bật, đặt giữa dàn xe quân đội lại càng dễ thu hút ánh nhìn.
Đoàn xe khởi hành, đi đầu là đội mở đường, họ xuất phát trước để thăm dò tình hình, thông báo về các cung đường phía trước. Khương Vũ và nhóm của cô thì nhập vào đoàn cùng gia đình ông Lục. Dư Sâm Sâm ngồi trên xe ông Lục, còn Khương Vũ cùng ba người còn lại đều ở trong xe nhà.
Khi xe từ từ lăn bánh, Khương Vũ liếc nhìn về quảng trường phía sau. Vẫn còn mấy chiếc lều chưa được dỡ xuống.
"Những người ở lại sao?"
Hạ Chu thoáng liếc qua, khẽ đáp:
"Có vài người không muốn rời đi."
Số người ở lại ước chừng vài trăm. Quân đội để lại cho họ một ít vật tư cơ bản để ổn định cuộc sống, còn con đường phía sau thì... mỗi người phải tự lo lấy.
"Nếu thật sự không có tự tin để đến được Tây Tạng, thì ở lại có khi lại là lựa chọn sáng suốt."
Ở một diễn biến khác, Lục Đào đã quyết định. Phần thực phẩm nên cho thì tối nay sẽ gửi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền