ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 390

Ngoài trời sấm chớp đì đùng, mưa gió quật mạnh vào cửa kính. Gió thổi vù vù qua vùng đồng bằng hoang tàn, kéo theo tiếng hú rùng rợn. Cả khu cắm trại chìm trong bóng tối đặc quánh, khiến không khí càng thêm đáng sợ.

Nếu lúc này có điện thoại và mạng, thì cái khung cảnh này thật ra cũng khá thú vị. Chỉ tiếc là không có.

"Ăn cơm thôi! Hai người thì thầm cái gì đấy?"

Tiếng Lâm Gia vang lên từ bên kia xe.

Khương Vũ ngoảnh đầu nhìn về phía Quán Thành:

"... Nhưng bây giờ chẳng còn ngôi nhà nào nguyên vẹn nữa, chỗ này cũng từng bị động đất."

Cô thu lại tâm trạng nặng nề, đi bưng mì.

Cô tò mò quay sang hỏi ba mình:

"Ba, hồi đó ba vượt qua cái mùa đông lạnh kinh khủng ấy như thế nào vậy?"

Khương Trì nhìn con gái, ánh mắt dịu dàng:

"Không phải lúc nào ba cũng đang trên đường. Gặp chỗ không thể chịu nổi, ba sẽ tìm chỗ trú tạm, nghỉ ngơi lấy lại sức. Cũng vì thế mà mãi sau này mới tìm được con."

"Ăn xong ai về chỗ nấy nghỉ ngơi đi. Đây mới là ngày đầu tiên thôi, sau này sẽ còn mệt hơn nhiều."

Khương Trì vừa nói vừa sắp xếp chỗ ngủ cho cả nhóm. Chiếc bàn ăn trong xe có thể gập lại, biến thành một chiếc giường mới.

Tuy nhiên, xe không đủ chỗ cho từng cặp riêng biệt. Hạ Chu ngủ với Lâm Dã, Khương Vũ ngủ với Lâm Gia. Còn ông Khương thì thường ngủ một mình trên chiếc giường đơn ở đầu xe.

Khương Vũ siết chặt Tiểu Tùng trong lòng.

Lâm Gia giật lại:

"Đừng bóp chết nó đấy."

Tiểu Tùng vừa được cứu liền vùng ra khỏi chăn, nhảy xuống giường dưới, chạy về phía Hạ Chu và cuối cùng nằm gọn bên cạnh đầu anh.

Khương Vũ lôi điện thoại ra. Tiếc là đây là máy mới, chẳng có gì bên trong ngoài cái đồng hồ xem giờ. Chiếc cũ đã mất trong trận động đất. Nhưng cô đã kịp thu chiếc máy chiếu nhà Hạ Chu vào không gian cất giữ.

Cô xoay người, thầm nghĩ: ngày mai nhất định phải tìm chỗ trong xe để lắp nó lên. Như vậy đỡ buồn biết bao.

Nghĩ ngợi một lúc... Khương Vũ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Cô bị đánh thức vì lạnh. Nhiệt độ trong xe hơi thấp, cô muốn hỏi ba xem có thể bật điều hòa sưởi được không. Cô trở mình ngồi dậy. Chỗ cô và Lâm Gia ngủ là chiếc giường phía đuôi xe, bên cạnh có ô cửa kính nhỏ luôn được kéo rèm lại.

Vừa ngồi dậy, tay vô tình kéo theo tấm rèm. Ánh trăng len lỏi qua khe cửa chiếu vào, đồng thời cũng khiến cô nhìn thấy một thứ... lướt qua ngoài cửa sổ.

Có vẻ là... một khuôn mặt trắng bệch.

Khương Vũ lập tức đưa tay đẩy Lâm Gia tỉnh dậy.

"Gì đấy?" Lâm Gia còn đang ngái ngủ.

"Hình như... bên ngoài có người."

Cô nói xong, phản ứng đầu tiên của Lâm Gia là nghĩ tới trộm.

"Đừng nói là trộm xăng đấy nhé?"

"Sao có thể... Người lái xe ở đây toàn là lính, có cướp được xăng cũng chẳng làm gì được..."

Khương Vũ vừa nói vừa bật đèn pin. Tiếng động làm những người khác trong xe cũng bắt đầu thức giấc.

Tiểu Tùng lập tức nhảy phắt vào lòng Khương Vũ, cào lên kính cửa sổ kêu chít chít.

Ánh đèn pin quét ra ngoài

Một gương mặt trắng toát hiện ra rõ mồn một.

"Hức..."

Khương Vũ suýt cắn trúng lưỡi, quay đầu cứng đờ nói với mọi người:

"Là... xác sống!"

"Quán Thành sao vẫn còn xác sống được nhỉ?"

Lâm Gia áp sát đầu vào cửa kính, cũng rít lên:

"Hình như... không chỉ có một con đâu."

"Tôi đoán là, nếu quân đội chưa kịp dọn dẹp sạch Quán Thành, thì việc có xác sống trong thành cũng là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip