ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 417

"Phải... Lúc ấy, bọn tôi từng liên hệ được với trung ương, nhưng mãi vẫn không chờ được đội tiếp ứng. Khi Thông Thành rơi vào khủng hoảng, chúng tôi buộc phải tự mình di chuyển theo hướng căn cứ an toàn. Trong lúc bay, máy bay xảy ra biến dị, lan truyền lây nhiễm... Cuối cùng nổ tung và rơi xuống."

Tiết Dịch một lần nữa dặn dò.

"Tuyệt đối đừng mở ra. Bên trong là chất phóng xạ."

Khương Vũ khẽ gật đầu:

"Vậy ra anh thật sự là nhà khoa học, là thành viên đội tinh nhuệ được cử đi từ Thông Thành? Ban đầu các anh định đến nơi nào, căn cứ ngầm sao?"

Ánh mắt Tiết Dịch lúc này đột nhiên trở nên khác lạ khi nhìn Khương Vũ, như thể đang thắc mắc vì sao cô lại biết nhiều đến thế.

Khương Vũ cười cười, lảng tránh:

"À... trùng hợp thôi. Bọn tôi cũng đang định tới khu vực thành phố ngầm ở vùng Tây Tạng..."

Lời còn chưa dứt, một âm thanh chói tai vang lên, tiếp sau đó là cơn gió cát rít gào ùa thẳng vào khoang xe.

Một vết nứt lớn xuất hiện ở chỗ hàn nối thân xe!

Ban đầu Khương Vũ còn tưởng mình nghe lầm, nhưng ngay giây sau, hai tiếng "rầm rầm" vang lên, cả thùng xe bị hất văng ra ngoài. Một nửa xe bị xé toạc, toàn bộ người bên trong lập tức bị cuốn vào cơn lốc cát vàng đang cuồng nộ.

Trong khoảnh khắc bị gió cát nuốt trọn, Khương Vũ cảm nhận được thân thể mình bị siết chặt trong vòng tay của Hạ Chu. Cô chỉ kịp ngửi thấy hương thơm khô ráo, dễ chịu thoảng ra từ áo anh.

Đầu óc cô trống rỗng, chỉ có một ý nghĩ thoáng lướt qua: May mà hôm qua mọi người đều đã thay đồ và lau rửa sơ qua sau khi xử lý xác chết.

Cùng lúc đó, cô cảm thấy trong ngực mình có thứ gì đó động đậy rồi trườn ra ngoài.

Cô giật mình, tưởng Tiểu Tùng bị gió cuốn bay mất, liền vội vàng túm lấy cái đuôi nó.

Nhưng rồi không hiểu chuyện gì đang xảy ra cô cảm nhận được thứ lông lá trong tay mình... đột ngột phình to, thô dày hơn hẳn.

Khương Vũ: ??!

Khi trận cuồng phong cuốn tung cả xe, mọi người bị hất văng tứ tán, thì cơ thể của Tiểu Tùng bất ngờ phình to, che chắn lấy Khương Vũ và những người xung quanh dưới lớp bụng mềm ấm của nó.

"Tôi..."

Cảm giác lạnh biến mất, nhưng cô thì sắp bị đè ngạt thở đến nơi rồi.

Khương Vũ cố gắng vùng vẫy, nhô được đầu lên, nhưng cũng chẳng mở nổi mắt ra. Gió thổi cát mù mịt, cô chẳng biết tình trạng của người khác ra sao.

Bên tai chỉ còn văng vẳng tiếng rên ú ớ của Oscar, chắc nó cũng chẳng thể mở miệng kêu nổi.

Cô ôm đầu, mắt không mở được, tai thì chỉ còn nghe tiếng gió hú từng cơn dữ dội.

Không biết bao lâu đã trôi qua.

Lâu đến mức Khương Vũ dần mất đi cảm giác. Mãi đến khi cơn bão cát ngoài kia dần dần lắng xuống, thế giới mới khôi phục lại chút yên tĩnh.

Khương Vũ cảm thấy có thứ gì đó đang cắn lấy tay mình, lôi cô ra khỏi lớp cát.

"Khụ... khụ khụ."

Cô ho sặc sụa rồi dần mở mắt, cát tràn đầy trong miệng, trong tai, trên cả người.

Nửa người cô bị vùi sâu dưới hố cát. Cả hai chiếc xe tải giữa sa mạc đều đã bị xé tan từng mảnh, có chiếc gần như bị cát vùi lấp một nửa.

Thì ra Tiểu Tùng đã kéo cô ra.

Khương Vũ nhìn cơ thể khổng lồ của Tiểu Tùng, trong đầu lướt qua một câu hỏi: Nó biến dị từ khi nào vậy?

Nhưng cô nhanh chóng không còn thời gian để thắc mắc nữa.

Việc quan trọng lúc này là phải tìm cho

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip