Chương 426
Trong phòng khách hiện giờ chỉ còn lại Lâm Dã, Lâm Gia, Tiết Dịch, Dư Sâm Sâm và Oscar. Gia đình Giang Yến Yến cùng Lục Trạch Xuyên vẫn đang ở bệnh viện. Hạ Chu đảo mắt nhìn toàn bộ người trong phòng. Anh đứng bên, nhìn hai ba con họ nói chuyện, ánh mắt chợt dừng lại ở chiếc vòng đeo tay giống hệt nhau trên cổ tay của hai người. Nếu nhớ không lầm, lúc Khương Vũ lần đầu sử dụng không gian, cô vẫn chưa có chiếc vòng đó. Ngay cả bản thân cô cũng không biết vì sao mình có được dị năng. Nghi ngờ trong lòng Hạ Chu ngày càng rõ rệt. Anh chầm chậm thu lại ánh mắt, nét mặt cũng dần nghiêm túc.
"Bây giờ phải quyết định rồi. Ở lại hay lập tức rời khỏi đây, các cậu chọn đi."
Hạ Chu lên tiếng.
"Tôi thì chắc chắn là đi rồi! Oscar của tôi suýt bị lôi ra làm vật thí nghiệm kìa!"
Dư Sâm Sâm gần như hoảng loạn, cô ta không thể rời xa Oscar được.
Lâm Dã thì khỏi nói, từ đầu đến giờ vẫn luôn cùng phe với Hạ Chu. Lâm Gia cũng đã quyết từ lâu, mục tiêu là đến khu ngầm dưới lòng đất. Chỉ còn lại Tiết Dịch chưa tỏ rõ thái độ.
"Tôi tất nhiên cũng muốn sớm liên lạc với nhà nước."
Tiết Dịch lên tiếng.
Hạ Chu có phần bất ngờ:
"Tôi tưởng anh sẽ muốn trao đổi với nhóm nghiên cứu ở đây cơ đấy?"
Tiết Dịch liếc nhìn từng người một, lạnh nhạt đáp:
"Mấy người nghĩ tôi ngốc chắc? Không có quốc gia hoặc tổ chức chính thống làm chứng, tôi sao dám tùy tiện chia sẻ? Nhỡ đâu họ ăn cắp thành quả nghiên cứu của cả nhóm thì sao..."
Hạ Chu: "..." Chắc đây chính là lý do vì sao các căn cứ lớn đều đâm đầu vào nghiên cứu mà mãi không ra kết quả...
"Đợi khi nào tìm được tổ chức chính quy, tôi sẽ lập tức báo cáo toàn bộ tình hình ở đây. Dù họ có đang giấu giếm nghiên cứu cái gì, đã đạt được thành quả nào, cũng sẽ bị điều tra đến nơi đến chốn."
Tiết Dịch khẽ cười, giọng đầy mỉa mai.
Hạ Chu khẽ nhướng mày, tỏ vẻ đã hiểu:
"Vậy là toàn đội đều đồng ý rời khỏi Lạc Thành. Mọi người tranh thủ chuẩn bị đi, tối đa nửa tiếng nữa, chú Giang sẽ quay lại. Nếu nhóm ở bệnh viện đồng ý rời đi, chúng ta cùng xuất phát. Còn nếu không, đành tách ra."
Trong khoảng thời gian nửa tiếng ấy, không khí trong phòng căng thẳng đến nghẹt thở. Khương Vũ thật ra rất muốn nói cho mọi người biết, có thể tất cả là do cô. Nhưng mỗi lần cô định mở miệng, Hạ Chu đều viện đủ lý do để ngăn lại, có khi chỉ là một ánh nhìn, một động tác nhỏ, cũng đủ khiến cô im lặng.
Cùng lúc đó, Lâm Gia vốn đang chán đến phát điên, cô tựa vào ô cửa sổ bé tí trong phòng để hóng xem ông Giang đã quay lại chưa, tiện thể ngó ra đường một chút.
"Khoan đã... hình như ngoài kia đang có tuyết rơi?"
Không ngờ vừa đưa đầu ra ngoài, những bông tuyết trắng li ti đã lặng lẽ rơi xuống, phủ lên đường phố.
"Có tuyết kìa! Thành phố này khí hậu ôn hòa, từ trước đến nay làm gì có tuyết!"
Lâm Dã cũng lao đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Quả thật là tuyết, lại còn rơi dày đặc, khiến nhiệt độ vốn đã thấp càng tụt xuống thê thảm.
Tiết Dịch thì lại rất điềm tĩnh, ngồi yên trên sofa kéo khoá áo phao lên tận cổ.
"Khi đến đây, lẽ ra mọi người nên để ý, nơi này lạnh hơn hẳn mức thấp nhất trong lịch sử. Các cô cậu à, thế giới này đã không còn là thế giới cũ nữa."
Thảm hoạ xảy ra ngày càng nhiều, đúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền