ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 439

"Khương Vũ, con nên làm quen trước với môi trường ở đây. Chỉ cần chế tạo được thuốc dung hợp, ba và bạn bè con sẽ không sao cả."

Cố Phương Hồng vuốt má con gái một lần nữa, sau đó quay sang hai nữ đặc công:

"Làm phiền hai cô chăm sóc con bé giúp tôi."

"Đó là nhiệm vụ của chúng tôi."

Nữ đặc công nghiêm túc gật đầu.

"Con có thể đi cùng không?"

Khương Vũ cũng đứng bật dậy.

Khương Vũ hiểu rằng mình không thể can dự vào việc nghiên cứu, đành im lặng đi theo hai người họ đến phòng nghỉ được sắp xếp cho cô.

"Cả tầng này là khu ký túc xá dành riêng cho giáo sư Cố tại viện nghiên cứu. Dù bà ấy rất ít khi rời khỏi phòng thí nghiệm, nhưng căn cứ vẫn bố trí phòng của cô ở ngay cạnh giáo sư."

Một trong hai nữ đặc công vừa giới thiệu, vừa chỉ cho cô mật mã mở khóa phòng, loại khóa có thể tự đặt lại bất cứ lúc nào.

Dù vậy, Khương Vũ thấy không cần thiết phải thay đổi.

"Cảm ơn."

Căn phòng rộng rãi, đầy đủ tiện nghi: có ti vi, sofa, máy lọc nước, phòng tắm riêng và một chiếc giường lớn phủ ga màu hồng phấn dịu mắt.

Hai nữ đặc công không theo cô vào trong phòng, mà đứng chờ ngoài cửa.

Chỉ cần có chuyện gì, cô gọi là họ sẽ lập tức có mặt.

Tuy nhiên, vì đã ngủ quá lâu trong buồng dưỡng sinh, cô lúc này chẳng còn chút buồn ngủ nào.

Khương Vũ muốn tìm hiểu nhiều hơn về thành phố ngầm.

Nhưng nghĩ lại, cô cũng hiểu rõ, trước khi thuốc dung hợp gen được hoàn thiện, tốt nhất là không nên rời khỏi viện nghiên cứu.

Huống chi, còn rất nhiều người vẫn đang trong khoang cách ly.

Cô chẳng có tâm trí nào để đi dạo hay khám phá.

Khương Vũ mở ti vi lên, không ngờ thật sự có tín hiệu truyền hình.

Trên đó chiếu đủ thể loại chương trình: từ buổi phỏng vấn các lãnh đạo quen mặt, tiết mục ca hát, nhảy múa của giới nghệ sĩ, đến cả các bộ phim kinh điển được phát lại.

Cuộc sống giải trí dưới lòng đất... hóa ra cũng không tệ chút nào.

Cô ngồi trên chiếc giường mềm mại, vừa xem vừa ngẩn ngơ.

Màn hình lúc này hiện lên gương mặt của một tiểu sinh từng cực kỳ nổi tiếng trước ngày tận thế...

ẦM!

Một tiếng nổ lớn vang lên, chấn động cả căn phòng.

Khương Vũ giật mình, suýt tưởng là ti vi bị nổ.

Cô lập tức mở cửa, nhưng chỉ thấy hai nữ đặc công vẫn điềm tĩnh đứng nguyên tại chỗ.

"Chắc chỉ là âm thanh từ khu thí nghiệm, đã có người đến kiểm tra rồi. Cô Khương đừng lo, nếu có nguy hiểm, chúng tôi sẽ đưa cô rời khỏi đây ngay lập tức."

"À... vâng..."

Cô lặng lẽ đóng cửa lại.

Trong khi đó, khoang cách ly có khả năng ổn định vật chất, theo lý mà nói thì người bị cách ly sẽ không thể tiếp tục quá trình dung hợp.

Bởi theo dữ liệu hiện tại, hầu hết các ca dung hợp đều dẫn đến biến dị ác tính, hoàn toàn vô lợi cho con người.

Cách ly là biện pháp để ngăn chặn biến dị, giữ cho cơ thể ở trạng thái ổn định.

Nửa tiếng sau, Khương Vũ được mời đến phòng họp nhỏ mà cô đã từng đến lần trước.

Lần này, ngoài mẹ cô, Cố Phương Hồng, còn có cả Hạ Chu đang ngồi đó.

"Cậu ta được thả ra rồi à?"

Cố Phương Hồng trông có phần khó chịu. Nếu bỏ qua mấy sợi tóc cháy sém lởm chởm trên trán thì sắc mặt bà ấy thực sự rất nghiêm nghị:

"Cậu ta đã biến dị thành công."

"Thật á?!"

Khương Vũ tròn xoe mắt, vô cùng kinh ngạc.

"Con xin lỗi cô Cố, tại con không kiểm soát được dị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip