Chương 441
Tiếng kêu thất thanh của Tiểu Tùng kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Chít chít chít!"
Chủ nhân, mau bảo đám người này thả em ra đi!
Quả thật là nghe hiểu được tiếng động vật rồi... nhưng dị năng này hơi vô dụng thì phải? Cô nghĩ vậy, nhưng cần phải thử nghiệm để xác nhận. Hơn nữa... sao lúc mẹ kiểm tra cơ thể lại không phát hiện ra nhỉ?
Khương Vũ quay sang nói chuyện với người phụ trách trông giữ. Đối phương tỏ thái độ rõ ràng: Nếu muốn thả hai con thú biến dị ra ngoài, buộc phải đeo vòng cổ theo dõi. Loại vòng này một khi phát hiện bất kỳ dị động nào sẽ lập tức kích hoạt dòng điện cao áp 100. 000 volt, có thể khống chế hoàn toàn động vật biến dị. Khương Vũ: "..."
"Bây giờ ở đây rất an toàn, hai đứa ở lại đi. Mọi người đều bình an cả. Đợi ổn định xong ở thành phố ngầm rồi, chị sẽ đón hai đứa ra."
Cô nhìn thấy trong lồng đã có đồ ăn mà viện nghiên cứu chuẩn bị, thậm chí còn phong phú hơn cả bên ngoài.
"Chít chít..." Được rồi được rồi... Tiểu Tùng sau khi thấy chủ nhân thì tâm trạng cũng bình tĩnh trở lại.
Chỉ có Oscar vẫn cứ lắc đầu vẫy đuôi, cả người không yên. Khương Vũ đành xoa nhẹ đầu nó, dỗ dành:
"Chủ của mày không sao cả, chỉ đang nghỉ ngơi thôi. Sẽ sớm đến gặp mày."
"Gâu..." Oscar rốt cuộc cũng yên tĩnh lại.
Nhân viên canh giữ đứng bên cạnh trông thấy hai con thú biến dị mà ngày nào cũng như phát điên đúng giờ, nay lại ngoan ngoãn nằm im, liền nhẹ nhõm thở phào.
"Cô Khương, nếu được thì mỗi ngày cô ghé thăm bọn chúng một chút nhé."
"Ừ, tôi sẽ tới."
Khương Vũ ở lại thêm một lát, trò chuyện với hai đứa một lúc rồi rời khỏi khu nuôi nhốt.
Ngay sát bên còn một phòng đặc biệt, nhốt một cá thể duy nhất từng biến dị thành công trong khu an toàn một Bạch Ưng đã biến dị. Do biến dị, cơ thể nó đã lớn đến mức khổng lồ, khu vực giam giữ phải nối thông ba tầng lầu, chỉ để đảm bảo nó có thể duỗi cánh thoải mái. Dù vậy, diện tích ấy với nó... cũng chỉ là tạm chấp nhận được mà thôi.
Khi đi ngang qua, Khương Vũ vô tình bắt gặp ánh mắt sắc lạnh xuyên qua lớp kính dày. Đó là một con bạch ưng. Ánh mắt của nó cứ thế nhìn chằm chằm vào cô, không chớp. Trong khoảnh khắc ấy, Khương Vũ có cảm giác mình như con mồi vừa lọt vào tầm ngắm của một kẻ săn mồi thượng đẳng. Đôi chân cô gần như không nhấc nổi.
"Gù?" Bạch ưng khẽ phát ra một âm thanh, xoè cánh tiến sát lại tấm kính. Khương Vũ nhận ra nó cũng đang đeo vòng ở chân.
"Gù gù?" Nó nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Dù rõ ràng trước mặt là một loài hai chân, nhưng không hiểu sao nó lại cảm nhận được khí tức đồng loại từ trên người cô. Chẳng lẽ... đây không phải hai chân, mà là ưng non?! Nhưng nếu là ưng non, thì tại sao lại không có cánh?!
Phía sau, một trong hai người lính đặc chủng đi cùng, Chu Linh, tỏ ra bất ngờ, liếc nhìn về phía cô.
"Bạch ưng vốn rất hiếm khi chủ động tương tác với con người."
"Ồ? Vậy còn lần này là sao?"
Khương Vũ đưa tay áp lên mặt kính. Bạch ưng tất nhiên không thể làm được hành động đó, nhưng nó nghiêng đầu, ánh mắt đầy thắc mắc.
"Không rõ nữa. Ngay cả người huấn luyện thú giỏi nhất ở căn cứ cũng không thể giao tiếp được với nó. Dù... cũng có khả năng nó đã hiểu, chỉ là không muốn nghe lời thôi."
Chu Linh giải thích thêm, con bạch ưng này sau khi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền