Chương 446
Việc đầu tiên Khương Vũ làm sau khi có bộ đàm được thả từ trực thăng xuống là yêu cầu quân đội thả đồ ăn xuống. Tốt nhất là... còn sống.
Một đợt gia cầm sống được thả dù xuống đất. Bạch Ưng lập tức dùng vuốt xé toạc một con, rồi đẩy phần còn lại về phía Khương Vũ như thể đang chia phần.
"Tôi không ăn, không đói, phần này em cứ ăn đi!"
Ba lần dứt khoát từ chối.
Thịt sống đấy! Vẫn còn lông, máu me, nội tạng...
Thế là Bạch Ưng đành tự giải quyết, nhưng trong lòng thì thấy đứa "con chim non không lông" này quá kén ăn kiểu như vậy thì khó nuôi lớn lắm.
Sau khi ăn sạch hai con gà và nửa con heo, thái độ của Bạch Ưng với đám "chim sắt" biết săn mồi cho nó cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
Dù vậy, con Bạch Ưng nhìn thấy "con chim non không lông" đang huơ tay múa chân, lại trông rất hưng phấn, thì không còn ý định tấn công máy bay chiến đấu nữa. Nó cứ nghiêng đầu nhìn cô chăm chú. Hễ cô mỏi mệt ngồi xuống, Bạch Ưng lập tức dùng vuốt chọc chọc vào người cô.
"Gù gù!" Làm nữa đi! Nhảy tiếp đi!
Khương Vũ: "..."
Trời má, nó tưởng mình là vũ công chắc...
"Gù?" Nói chuyện?...
Phải mất tròn một tiếng đồng hồ, Khương Vũ mới thuyết phục được Bạch Ưng cố gắng sống hòa thuận với con người.
Nhưng cuối cùng... đàm phán thất bại.
Trong thời gian đó, Hạ Kình nhiều lần tìm cách dẫn người tiếp cận, nhưng lần nào cũng bị Bạch Ưng hung hãn đuổi đi.
Ngay cả Hạ Chu cũng không thể lại gần.
Dù trên người anh mang khí tức của dị năng, nhưng năng lực của Hạ Chu thiên về tấn công mạnh, khiến Bạch Ưng cực kỳ bài xích. Nó thậm chí còn coi anh là thiên địch.
Khương Vũ vẫn chưa thể rời khỏi đây, vì Bạch Ưng đang định... đi săn.
Và thứ nó nhắm đến, lại chính là... đám sinh vật hai chân kia.
Khương Vũ cầm bộ đàm lên:
"Tôi đã khuyên nó rồi, nhưng nó không chịu quay lại cái chuồng kính đó nữa."
Giọng Hạ Kình vang lên qua bộ đàm:
"Tính khí Bạch Ưng hung bạo, rất dễ gây thương tích. Phải do căn cứ kiểm soát."
"Nhưng vòng điện các anh dùng và lớp kính siêu dày đó giờ cũng chẳng nhốt được nó. Khả năng của nó sẽ còn tiếp tục mạnh lên. Trừ khi các anh định tiêu diệt nó, mà nếu vậy thì căn cứ cũng sẽ phải trả cái giá không nhỏ."
Khương Vũ không hề bênh vực Bạch Ưng. Cô chỉ đang nói rõ một sự thật.
Sức mạnh của sinh vật đột biến cần phải khiến con người nhìn thẳng vào thực tế. Nếu không thể cùng tồn tại, thì chỉ có thể cùng diệt vong.
Bên kia im lặng như tờ.
"Không thì để tôi ở lại đây với nó một đêm. Ban đêm ngoài trời ở căn cứ chắc không quá lạnh đâu."
Khương Vũ muốn quan sát thêm xem thử liệu nó có thực sự nghe lời. Nếu mất kiểm soát... hàng vạn thường dân trong căn cứ sẽ là những người đầu tiên gánh hậu quả.
"Căn cứ các anh đang định đưa quân ra ngoài đón người đúng không? Thả Bạch Ưng ra đi."
Giọng Hạ Chu truyền đến, rõ ràng và dứt khoát.
"Bạch Ưng có giá trị nghiên cứu rất lớn đối với đề tài sinh vật đột biến của căn cứ."
Hạ Kình vẫn chưa lập tức đồng ý.
"Nghe như thể các anh còn kiểm soát được nó vậy. Cứ để nó ra ngoài một chuyến, để Tiểu Vũ huấn luyện thử xem sao. Nếu nó chịu nghe lời, thì hẵng tính đến chuyện đưa về."
Hạ Chu nói thẳng.
Hạ Kình im lặng hồi lâu: "Tôi cần báo cáo lại với cấp trên. Hơn nữa, ai nói Khương Vũ được phép rời khỏi căn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền