Chương 451
Nghĩ lại một năm vừa qua, mọi chuyện cứ như ác mộng.
Lúc này, Bạch Phong Ngôn đang ở cùng các đồng nghiệp. Ngay cả bản thân Bạch Phong Ngôn cũng gầy đến mức không nhận ra chính mình. Nhưng suốt thời gian dài chạy trốn, ai mà chẳng phờ phạc tiều tụy, sắc mặt chẳng ai khá hơn ai.
Ngay khi ý nghĩ đó vụt qua đầu, đồng nghiệp bên cạnh anh ta bỗng co giật mạnh một cái.
"Cậu không sao chứ?"
Bạch Phong Ngôn lo lắng quay sang.
"Không... không sao. Chắc là gặp ác mộng thôi."
Người đồng nghiệp cười gượng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Anh ta không nghĩ ngợi nhiều, chỉ khẽ vỗ vai trấn an:
"Chúng ta sắp tới căn cứ rồi. Đến lúc đó, muốn ngủ mấy ngày cũng được."
Người kia gật đầu, sau đó lảo đảo đứng dậy:
"Để tôi đi giải quyết chút."
Nhìn bóng lưng đối phương khuất dần, không hiểu sao mí mắt Bạch Phong Ngôn lại giật mạnh một cái...
Họ đã liên lạc được với căn cứ, sắp được đưa ra ngoài. Không rõ nhóm Hạ Chu, những người quyết định tự mình lên đường, giờ thế nào rồi. Họ đã vào được thành phố ngầm chưa?
---
Hạ Chu đứng đợi đội của tư lệnh Hạ đến tiếp ứng người sống sót trong hầm trú ẩn. Cùng lúc ấy, tín hiệu từ phía ngoài được kích hoạt, Vương Tuấn lập tức nhận được thông báo. Vừa khéo lúc mưa sao băng đổ xuống, nhóm của Vương Tuấn đã tiến sát đến khu ẩn náu.
"Lại gặp rồi, chỉ huy."
Hạ Chu cũng không ngờ Vương Tuấn và nhóm của chú ấy lại đến nhanh như vậy.
Lúc ấy, Vương Tuấn nhìn thấy gương mặt quen thuộc thì bất ngờ kêu lên:
"Là các cậu!"
Muốn đảm bảo an toàn cho những người còn lại, tốc độ là yếu tố sống còn. Cả hai bên phải đồng thời hành động.
Cửa hầm được mở ra từ phía trong. Tư lệnh Hạ lập tức dẫn người đưa toàn bộ đồ cách ly vào, rồi lại nhanh chóng niêm phong lại miệng hang. Tuy nhiên, cách bịt kín này khá thô sơ, chắc chắn không thể ngăn được phóng xạ tuyệt đối. Vì lo sợ lây nhiễm, các binh sĩ vẫn phải kiểm tra hàng ngày để phát hiện sớm bất cứ biểu hiện nào lạ.
Kế hoạch ban đầu vốn vô cùng hoàn hảo cho đến khi Bạch Ưng thấy cửa động thì hào hứng quá mức, chưa kịp chờ niêm phong xong đã hùng hổ lao thẳng vào.
Thân hình nó quá đồ sộ, vừa chui được nửa người thì... kẹt cứng.
"Gà gà gà!"
Đó là tiếng gào giận dữ và sốt ruột của Bạch Ưng.
Vương Tuấn và hai chiến sĩ đi cùng khi nhìn thấy cái đầu khổng lồ của con chim đột nhiên ló vào, lập tức cảnh giác, nét mặt thoáng chút kinh hãi.
"Coi như nó tự mình chặn luôn cửa hầm rồi còn gì."
Khương Vũ đưa tay đẩy đầu Bạch Ưng, định đuổi nó ra ngoài.
Nhưng Bạch Ưng không chịu, cứ cố nhích vào trong bằng được.
"Bên ngoài chúng ta còn phải đi thu thập thiên thạch nữa mà."
Khương Vũ vỗ nhẹ lên đầu nó, không hề ra tay mạnh.
Bạch Ưng chỉ tưởng cô nhóc loài người đang đùa với mình, càng khoái chí chui tiếp.
"Thôi, trước cứ vào cứu người đã. Nếu Bạch Ưng thích chặn ở đây thì cứ để nó canh cửa."
Tư lệnh Hạ quyết định không để chuyện nhỏ làm gián đoạn nhiệm vụ chính. Cần phải nhanh chóng thống kê số người sống sót và chuẩn bị kế hoạch rút lui.
Hạ Chu gật đầu tán thành. Nãy giờ anh đã thấy quanh đây rải rác khá nhiều thiên thạch. Anh nghiêng đầu nói với Khương Vũ:
"Tiểu Vũ, thử dùng năng lực không gian thu thập luôn xem sao."
"Ừ ha, em quên mất."
Khương Vũ gật đầu. Từ lúc tỉnh dậy đến giờ cô chưa sử dụng năng lực không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền