Chương 453
Vì... cô cảm thấy bên ngoài có điều gì đó không đúng. Lúc này, Khương Vũ vẫn đang giằng co với Bạch Ưng ở miệng hang. Tuy không nhìn thấy bên trong, nhưng tiếng hỗn loạn phía trong đã vang tới tai cô. Tuy vậy, cô vẫn kiên quyết trấn thủ nơi cửa hang.
"Xè xè... !"
Bạch Ưng đột ngột rít lên, ngửa đầu lùi về sau. Từ khe hở ở cửa hang, nó nhìn thấy thứ gì đó: vô số dây leo và động vật đột biến đang tiến về phía họ.
Khương Vũ lập tức dẹp bỏ lo lắng trong hang. Cô lấy từ không gian ra một chiếc loa cầm tay, hét lớn:
"Chuẩn bị chiến đấu! Có rất nhiều thực vật và động vật đột biến đang tiến về phía hầm trú ẩn!"
Xào xạc xào xạc... Tiếng cỏ cây trườn bò lan khắp mặt đất. Đội lính canh trực thăng đã bắt đầu nổ súng, nhưng hiệu quả không cao, đám thực vật và động vật kia không dễ bị tiêu diệt như xác sống. Dây leo màu xanh đậm đã bắt đầu bò đến miệng hang, tuy nhiên lại không lập tức tấn công Khương Vũ.
Chẳng lẽ... đám cây này không có tính công kích? Nực cười! Nếu không có tính công kích thì việc gì chúng lại kéo đến tập trung đông như vậy? Còn động vật, tuy hiện tại mới chỉ là những loài bò sát cỡ nhỏ, nhưng với số lượng dày đặc, mức độ phiền toái không hề thua kém xác sống.
Bạch Ưng tung ra vô số lưỡi gió, xoáy tung hàng loạt động vật nhỏ và dây leo, tạm thời ngăn cản được thế tiến công. Song... trong tiếng cây cối trườn bò, cô bất chợt nghe thấy vài âm thanh lạ. Là âm thanh... truyền tín hiệu? Khương Vũ mở to mắt kinh ngạc! Thực vật... biết nói chuyện? Cô không muốn có năng lực này đâu, như thế thì sau này làm sao nỡ hái rau nấu ăn nữa chứ!
Tiếng gào ngoài cửa thúc giục mọi người bên trong gấp rút hành động. Khương Vũ lúc này đã lùi khỏi vị trí cửa động, đứng cạnh Bạch Ưng. Nhưng... đến lúc này, cô vẫn chưa phát hiện ra mình có dị năng tấn công. Ngoài việc đứng một chỗ mà sốt ruột, cô gần như không giúp gì được.
Người đầu tiên được đưa ra khỏi hầm là nhóm trẻ em do Vương Tuấn phụ trách. Các em được binh lính hộ tống lên trực thăng lần lượt một cách trật tự. Sau đó là Hạ Chu, đi cùng Tiêu Tĩnh. Để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho bác sĩ Tiêu Tĩnh, bà ta sẽ được bố trí lên một chiếc trực thăng riêng cùng với Khương Vũ và Hạ Chu, nhằm giảm thiểu tối đa nguy cơ nhiễm bệnh.
Nhưng ngay khi chuẩn bị cất cánh, trực thăng bị các dây leo cuốn chặt vào càng. Phi công buộc phải cho máy bay nâng lên trước, sau đó thả thang dây xuống.
Khương Vũ xoa đầu Bạch Ưng, hỏi nhỏ:
"Bọn chị sắp quay về căn cứ rồi, em có muốn đi cùng không?"
"Cù cù!"
Bạch Ưng hiểu ý. Dù bên ngoài có thứ năng lượng kỳ lạ khiến nó hơi tò mò, nhưng mấy con vật ngoài kia làm nó khó chịu thà quay về còn hơn. So với cái thế giới đầy phiền toái này, chiếc lồng nhốt trước đây có khi còn dễ chịu hơn chút. Tất nhiên, cho dù có về thì nó cũng sẽ không chịu quay lại cái lồng đó nữa. Khương Vũ nghe thấy cái toan tính trong đầu con chim thì bất lực thở dài. Cái con này đúng là lắm chiêu.
"Về căn cứ sẽ có người cho em ăn định kỳ, nhưng em không được làm hại người khác, càng không được ăn thịt người đâu đấy."
Cô nghiêm túc dặn dò.
Bạch Ưng vẫn nghiêng đầu suy nghĩ. Ngay lúc đó, Hạ Chu đã vòng tay ôm ngang eo cô, nhấc bổng lên:
"Lên máy bay."
"Chéc!"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền