ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 55

Cả hai đều là mỹ nhân nổi bật của học viện nghệ thuật, thường xuyên bị mọi người đem ra so sánh. Nếu học cùng niên khóa thì đã đành, đằng này Khương Vũ lại là đàn em, chỉ mới nhập học sau cô ta một năm. Cũng chính vì thế mà hào quang vốn thuộc về Lý Mộng Kỳ dần bị lu mờ. Cảm giác chênh lệch ấy, chẳng cần nói cũng hiểu. Chỉ có điều... Khương Vũ, người luôn sống kiểu

"kín cổng cao tường"

, đến cả mấy bài viết về mình trên diễn đàn cũng chẳng buồn đọc, hoàn toàn không hay biết gì về "hiềm khích" ấy.

Khi hai người trở ra khỏi căn phòng nhỏ, Lý Mộng Kỳ vẫn chưa rời đi. Hai cô gái vốn im lặng trong khu vực của mình, Vương Đình Đình và Thượng Lam, cũng đã bước sang đây, rì rầm to nhỏ điều gì đó.

Trước đó, Khương Vũ bí bí ẩn ẩn kéo Hạ Chu vào một căn phòng nhỏ, rồi ngẩng đầu lên nhìn anh với vẻ mặt đầy do dự, như đang nghĩ

"nên mở lời thế nào đây?"

.

"Ờm... cậu định nói gì?"

Thấy cô cứ lăn tăn mãi rồi còn đóng cả cửa lại, Hạ Chu theo phản xạ cũng đứng thẳng người, lòng khẽ căng lên đôi chút.

"Tôi nghĩ... tụi mình có thể mang theo toàn bộ hành lý."

Khương Vũ nghiêm túc nói.

Hạ Chu gật đầu. Mang theo chăn đệm là điều cần thiết, dù đến thiên văn viện, người khác còn có thể nghỉ tạm đâu đó, nhưng với thể trạng yếu của Khương Vũ thì sao chịu nổi?

Khương Vũ vốn tưởng rằng nếu Hạ Chu phản đối, cô sẽ nhân cơ hội này để khoe ra năng lực không gian mới phát hiện. Nhưng giờ nhìn anh, lại có cảm giác... như thể anh hoàn toàn không nghi ngờ việc mang hết đồ đi là khả thi.

Không còn cách nào, cô đành tiếp tục:

"Tối qua tôi phát hiện ra... cơ thể mình có chút thay đổi."

Lần này, đối phương lại phản ứng rất nhanh:

"Còn thấy khó chịu à? Đống thuốc kia không hiệu quả sao?"

"... Không phải. Ý tôi là, hình như tôi có được năng lực... lưu trữ vật phẩm."

Trong góc phòng vẫn còn mấy cây gậy bi-a cũ. Khương Vũ đứng dưới ánh mắt chăm chú của anh, giơ tay ra, rồi trong tích tắc khiến cây gậy biến mất vào không trung. Vài giây sau, nó lại xuất hiện trong tay cô như cũ.

Hạ Chu khẽ trợn mắt. Sự bất ngờ quá lớn khiến anh nhất thời không biết nói gì.

Một lúc sau, anh mới trầm giọng dặn dò:

"Chuyện này, đừng nói cho ai biết vội."

"Nhưng tôi không thể thu đồ trước mặt mọi người mà không bị phát hiện..."

Đây cũng là lý do khiến Khương Vũ quyết định nói ra bí mật. Cô không thể một mình xoay xở mọi chuyện, năng lực này chỉ phát huy tối đa khi phối hợp với cả nhóm.

"Không sao, tôi sẽ tìm cách giấu cho cậu. Nếu sau này có người khác cũng có năng lực tương tự, lúc đó nói ra cũng chưa muộn."

Vượt qua sự kinh ngạc ban đầu, Hạ Chu nhanh chóng bình tĩnh lại, đầu óc tỉnh táo phân tích tình hình.

Anh nhìn Khương Vũ, hỏi:

"Cậu có thử xem mình có thể chứa được bao nhiêu chưa?"

"Đủ sức nhét cả siêu thị trong trường vào, cũng không đầy. Nhưng phải đến gần, tôi chỉ có thể thu vật phẩm trong phạm vi nhất định, không thể điều khiển từ xa."

Khương Vũ cẩn thận giải thích rõ giới hạn và quy tắc sử dụng năng lực.

Nghĩa là chuyến đi đến siêu thị là bắt buộc! Đó là phản ứng đầu tiên lóe lên trong đầu Hạ Chu.

Nhưng khi nhìn sang Khương Vũ, anh lại khẽ thở dài trong lòng. Điều đó cũng đồng nghĩa... cô phải trực tiếp xông vào nơi nguy hiểm kia. Dù gom được càng nhiều vật tư càng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip