ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 60

Trận chiến tuy căng thẳng nghẹt thở nhưng không ai hét lên hoảng loạn. Chính sự kiềm chế ấy khiến cả cuộc giao chiến tuy hỗn loạn mà không rối, nhanh chóng khép lại trong trật tự.

Khi con xác sống cuối cùng rơi xuống nước, Hạ Chu đỡ lấy Khương Vũ rồi ra hiệu cho cả nhóm: "Đi mau!"

"Có vẻ... có con biết bơi."

Khương Vũ nhìn mặt hồ, giọng hơi run.

Chỉ một câu nói ấy cũng đủ khiến cả đám vừa xong trận chưa kịp thở lại lập tức rảo bước, gần như chuyển sang chạy trốn.

Khương Vũ vốn chạy chậm hơn mọi người. Cô chỉ nói là

"có thể có con biết bơi"

, chứ cũng đâu đến mức phải hoảng vậy!

"Không phải tôi nghĩ linh tinh đâu! Vừa rồi tôi thật sự thấy có con đang bám lấy lan can trèo lên!"

Khương Vũ cố gắng giải thích.

Lúc nãy Hạ Chu còn định hỏi Khương Vũ có cần cõng không, thì Lâm Dã từ phía sau vọt lên, nắm lấy cổ tay cô kéo cô chạy như bay. Dưới sức kéo mạnh mẽ ấy, cô gần như bị cưỡng chế hoàn thành một bài kiểm tra chạy ba nghìn mét.

"Chạy... gì mà gấp thế... hộc..."

Khương Vũ vừa chạy vừa thở hổn hển, suýt ngã vì hụt hơi.

Lâm Dã - một vận động viên chạy cự ly - vẫn kéo tay Khương Vũ băng băng lao lên đội hình dẫn đầu. Sau khi theo kịp, anh lập tức quay sang nhìn sắc mặt Khương Vũ.

May quá... không có gì bất thường.

Trong lúc chạy vội, họ đã vô tình băng qua một quãng đường khá dài.

"Dừng lại!"

Lại là giọng Lục Trạch Xuyên quen thuộc vang lên.

Mọi người theo phản xạ lập tức cảnh giác.

"Lại... có xác sống à?"

Bạch Phong Ngôn thở hồng hộc, cổ họng khô khốc như bốc khói, từng chữ phát ra đều nghe đau rát.

"Không. Chúng ta đến nơi rồi."

Lục Trạch Xuyên giơ tay chỉ về phía trước. Viện Thiên văn học đã hiện ra ngay trước mắt.

Lâm Dã cúi xuống nhặt viên gạch bên đường, không nói không rằng đập mạnh vài cái vào ổ khóa ngoài cánh cửa thiên văn quán.

"Cạch!" cửa bật mở.

Cả nhóm vội vàng chui vào, khóa trái cửa lại từ bên trong. Vậy là nơi đây chính thức trở thành một căn cứ tạm thời an toàn.

Tòa Viện Thiên văn học có mái vòm hình cầu, thiết kế bát giác, diện tích không lớn, sức chứa tối đa khoảng năm mươi người.

Tầng một trưng bày các mô hình kính thiên văn cùng sách vở liên quan đến thiên văn học.

Tầng hai là khu triển lãm kính thiên văn thật, đều là những thiết bị đắt đỏ.

Mọi người nhanh chóng thống nhất sẽ lên tầng hai nghỉ ngơi. Không gian rộng rãi, tầm nhìn tốt, lại không ẩm ướt.

Lúc leo lên lầu, Lâm Dã đột nhiên nhớ ra chuyện gì, lúng túng hỏi:

"Khương Vũ, vừa nãy... tôi kéo cậu chạy... không sao chứ?"

Khương Vũ lắc đầu: "Không sao."

Ngoài nhịp tim vẫn còn đập thình thịch và đôi chân sắp chuột rút, thì cũng chưa đến nỗi nào.

"Vậy thì tốt rồi..."

Lâm Dã thở phào nhẹ nhõm, khẽ cười:

"Hồi nãy tôi hơi bốc đồng, lần sau sẽ không làm thế nữa đâu."

"Còn phải cảm ơn cậu đã bảo vệ tôi."

Khương Vũ mỉm cười. Trong ánh sáng mờ mờ, đường nét khuôn mặt cô vẫn hiện lên dịu dàng, mềm mại, xinh xắn đến nao lòng.

Dù trời tối, Lâm Dã cũng không nhìn rõ lắm, nhưng vẫn không kiềm được mà giơ tay véo nhẹ lên má cô một cái.

"Khương Vũ, cậu đúng là một cô gái ngọt ngào."

Khương Vũ: "..."

Đánh giá gì kỳ cục vậy trời.

Từ trước đến nay, bạn bè ai cũng nói cô lạnh lùng cơ mà.

"Ổn phết, tối nay nghỉ ở đây luôn đi."

Lục Trạch Xuyên sau khi kiểm tra xong xung quanh liền gật gù hài lòng.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip