ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 70

Ngay từ đầu Hạ Chu đã nhắm đến kho hàng trong siêu thị. Đống đồ bên ngoài, dù Lục Trạch Xuyên có quay lại lấy thêm cũng chẳng được bao nhiêu. Để lại chỗ này, có thể sau này sẽ cứu được người khác.

Hai người làm việc rất nhanh gọn, từ lúc vào tới khi ra khỏi kho cũng chỉ mất vài phút ngắn ngủi. Đi sâu thêm, trên kệ còn chất từng hộp giấy nhỏ, mở ra bên trong là những món đồ thực dụng như bấm móng tay, cây lấy ráy tai, đèn pin...

Càng thu gom, gương mặt Khương Vũ càng tái nhợt. Hạ Chu bước đến đỡ lấy cô, khẽ nói:

"Nếu không thể lấy hết, thì chừa lại ít đồ ăn và đồ dùng thiết yếu đi."

Khương Vũ nhẹ gật đầu, cũng chợt hiểu ra không gian không phải muốn dùng bao nhiêu cũng được. Lần này cô gom cả kho hàng, đã là quá sức.

Nhờ lời nhắc nhở của Hạ Chu, cuối cùng cô quyết định chừa lại một ít thực phẩm và nước uống loại mở ra là ăn được ngay, không cần chế biến. Các loại đồ dùng sinh hoạt, bọn họ cũng cố tình để lại một ít. Như vậy, nếu sau này thật sự có bạn học khác tìm đến được đây, ít ra khi mở cửa kho hàng ra cũng không phải đối mặt với một khoảng trống hoang lạnh tuyệt vọng.

Lúc trở lại siêu thị, những người khác vẫn đang miệt mài đẩy xe gom đồ.

Hạ Chu nói:

"Chúng ta qua tiệm quần áo xem thử đi."

Hai người họ đi lòng vòng như thế trông chẳng khác gì đang lười biếng trốn việc, Khương Vũ liền kéo đại một chiếc xe đẩy theo sau làm bình phong.

Hạ Chu: "..."

Tiệm quần áo thì không có kho chứa riêng, nhưng ngoài số quần áo treo sẵn bên ngoài, trong các tủ trưng bày cũng có không ít hàng đóng gói mới. Có điều do diện tích hạn chế, cửa hàng này chủ yếu chỉ bán đồ thu và vài chiếc áo khoác mỏng, chứ mấy bộ đồ dày mùa đông thì không thấy đâu.

Hạ Chu chọn vài cái bỏ lên xe đẩy, sau đó bất kể kích cỡ, cũng bảo Khương Vũ thu bớt vào không gian.

"Áo phao chắc phải ra ngoài mới mong gặp may thôi."

Không gom đủ đồ dùng trong khuôn viên trường, Hạ Chu vẫn cảm thấy hơi tiếc nuối.

Khi hai người đẩy xe quay lại cổng chính, những người khác đã chất đầy hàng lên thùng xe. Bề ngoài siêu thị vẫn còn trông như chưa bị động đến, nhưng bên trong thực chất đã bị vét sạch.

"Trong xe ban đầu còn ít đồ ăn, mấy món không quá quan trọng bọn tôi dỡ xuống rồi, thay bằng đồ thiết thực hơn."

"Gì cơ... hai người chỉ lấy được chút quần áo à?"

Lâm Dã nhìn hai người đầy nghi hoặc. Vừa rồi ai cũng mải lo gom hàng, thật ra chẳng ai để ý hai người kia đã làm gì.

"Bọn tôi lấy được không ít, mấy người không cần quay lại nữa đâu."

Hạ Chu vừa nói vừa gom số quần áo trên xe đẩy nhét vào phía sau thùng xe, không ai kịp nhìn kỹ rốt cuộc là bao nhiêu. Lục Trạch Xuyên khóa cửa thùng bằng ổ khóa cỡ lớn vừa lấy trong siêu thị.

"Giờ có quay lại Viện Thiên văn học không? Nói trước, chỉ đủ chỗ cho hai người ngồi trong khoang lái, phía sau kín rồi."

"Xe của cậu đậu ở bãi gần thư viện đúng không?"

Hạ Chu bất ngờ quay sang hỏi Lâm Dã.

"Ừ." Lâm Dã gật đầu.

"Vậy những người còn lại cứ đi bộ về Viện Thiên văn học trước đi. Tôi với Lâm Dã sẽ vòng qua đó lấy xe, rồi tính tiếp đường rút khỏi trường."

"Chờ đã... không nên qua bãi xe nhỏ phía trước xem thử có xe nào dùng được à?"

Khương Vũ chỉ ra phía ngoài, chính là đường họ vừa đi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip