ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 72

Bạch Phong Ngôn ngoài lo lắng còn có chút bứt rứt bất an.

"Tôi chỉ tiện miệng nói thôi... không thấy ai lên tiếng, không khí cứ âm u thế nào ấy..."

Bạch Phong Ngôn lí nhí thanh minh, sau đó lại lẩm bẩm:

"Chỉ cần họ không gặp chuyện gì... dù có bỏ đi cũng được."

"... Này, mấy người có nghĩ đến khả năng... họ lái xe bỏ trốn không?"

Dù gì đó cũng là cả một thùng xe chất đầy hàng hóa.

Hai người dùng thôi thì có mà ăn sống cả vài tháng.

"Không thể nào!"

Lục Trạch Xuyên nói chắc nịch.

"Không đời nào!"

Khương Vũ phản ứng ngay lập tức.

Hai người gần như cùng lúc phản bác.

Lục Trạch Xuyên bất ngờ quay sang nhìn cô:

"Không ngờ đồng chí Khương Vũ lại có lòng tin mãnh liệt đến vậy với tình đồng đội cách mạng của chúng ta!"

Trước giờ anh ấy cứ tưởng Khương Vũ là kiểu người lạnh lùng xa cách bình thường gặp mặt cũng chưa từng chào hỏi, mà gương mặt thì lại quá mức xinh đẹp, cứ như không dính bụi trần.

Giang Yến Yến từng kể mãi rằng cô bạn cùng phòng vừa đáng yêu vừa tốt bụng, nhưng Lục Trạch Xuyên chẳng có ấn tượng mấy.

Giờ thì anh ấy đã thay đổi suy nghĩ, cô là người tốt.

Khương Vũ vừa mới vô tình nhận một chiếc

"thẻ người tốt vô hình"

: "..."

Cô tin tưởng Hạ Chu là chuyện đương nhiên!

Chiếc xe kia chứa được bao nhiêu chứ, phần lớn hàng trong kho đều nằm gọn trong không gian của cô rồi.

Nếu Hạ Chu còn một chút đầu óc, thì tuyệt đối sẽ không vì một chút lợi nhỏ mà đánh đổi cả đại cục.

Dù không thể nói rõ lúc này, Khương Vũ đành ngầm chấp nhận hiểu lầm của Lục Trạch Xuyên.

"Đồng chí Phó Hội Trưởng Bạch à, anh học hỏi chút tinh thần lạc quan của chúng ta đi. Đừng đứng đây làm lung lay lòng quân."

Lục Trạch Xuyên quay sang giáo huấn Bạch Phong Ngôn.

Trong tình huống này, ngoài chờ đợi thì họ chẳng còn cách nào khác.

Không rõ bao lâu sau, khi Lục Trạch Xuyên và Lâm Gia đều bắt đầu không kiềm được ý định ra ngoài tìm người, thì từ ngoài cửa sổ vang lên tiếng xe ô tô.

"Họ về rồi!"

Khương Vũ hét lên, gọi mọi người lại.

Lục Trạch Xuyên lập tức mở cửa sổ, gió lạnh và nước mưa ập vào như trút.

Lâm Gia thả dây thừng xuống, hét to với hai người đang đậu xe dưới tầng:

"Cửa tầng một bị chặn kín rồi, leo lên đây đi!"

Hạ Chu và Lâm Dã hiểu ngay ý đồng đội, thuận theo lực kéo của sợi dây, lần lượt trèo qua cửa sổ lên tầng hai.

Vừa vào đến nơi, Lâm Gia liền thu dây lại rồi đóng cửa sổ.

Khương Vũ và Giang Yến Yến đưa cho họ khăn lông để lau tóc. Quần áo cả hai cũng ướt sũng, phải thay ngay lập tức.

Đợi hai người thay đồ xong, mọi người cùng ngồi quây quần bên ấm nước vừa mới đun sôi còn đang bốc hơi.

Lúc này, Lục Trạch Xuyên mới cất tiếng:

"Bọn cậu đi đâu mà giờ này mới về? Nói nửa tiếng quay lại, vậy mà biến mất tận sáu tiếng! Còn biết khái niệm thời gian là gì không đấy!"

Hạ Chu thở dài, giọng đầy bất lực:

"Chúng tôi xuống bãi xe mới phát hiện trong xe không còn đủ xăng, phải lấy chai đi hút tạm từ mấy xe khác."

"Nhưng làm gì đến mức mất tận sáu tiếng trời chứ..."

Bạch Phong Ngôn nhìn họ với ánh mắt trách móc đầy ai oán.

"Rồi Hạ Chu lại nhớ ra nếu rời trường mà không có định vị thì rất phiền, thế là bọn tôi tới thư viện lục tìm bản đồ giao thông thành phố Lạc Thành, sổ tay du lịch, cả tập bản đồ toàn quốc nữa..."

Vừa nói, Lâm Dã vừa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip