ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 74

Qua hết đêm nay, là đến ngày thứ mười của tận thế rồi.

Vừa mới thức dậy, Khương Vũ đã nhận ra sự thay đổi trong không khí.

"Trời lại lạnh hơn rồi. Áo tay dài cũng không đủ, phải mặc thêm áo khoác nữa."

Nước lạnh lúc đánh răng khiến cậu suýt rùng mình.

"May là hôm qua tụi mình đã gom đủ quần áo... haizz, lạnh thật đó."

Giang Yến Yến cũng bị nước trong chai khoáng lạnh buốt làm cho rùng mình, mặt nhăn nhó.

"Trời lại lạnh hơn rồi..."

Dù bề ngoài cả nhóm vẫn còn nói cười ồn ào, nhưng ai cũng đang cố né tránh một chủ đề.

Ba mẹ, người thân của họ... bây giờ thế nào rồi?

Liệu có kịp được cứu, hay đã rơi vào hiểm cảnh từ lâu?

Một đêm lặng lẽ trôi qua.

Sáng hôm sau, khi mọi người tỉnh dậy, trời vẫn còn mưa, nhưng đã ngớt nhiều. Không cản trở tầm nhìn khi lái xe.

Từ tầng hai nhìn xuống, vì trời mưa nên ngay trước cửa Viện Thiên văn học, có mấy con xác sống vẫn đứng lì ở đó, không chịu rời đi.

Tư thế của chúng trông như đang... úp mặt vào tường kiểm điểm bản thân vậy.

"Xem qua rồi, chắc chỉ có bốn, năm con ở dưới đó thôi, xử lý không khó."

Hạ Chu bưng tô mì ăn liền, vừa ăn vừa nói:

"Lát nữa xuống, tôi đi cùng Lão Lục một xe, những người còn lại đi xe với Lâm Dã."

Cách phân chia này vừa đảm bảo phân bổ vật tư đồng đều, lại cân bằng cả sức chiến đấu.

Dù Hạ Chu lái xe rất giỏi, nhưng trong tình huống khẩn cấp thì lái xe đồng nghĩa với việc không thể chia tâm xử lý xác sống xung quanh.

Dù nhóm bảy người này không hề đặt ra ai làm đội trưởng, nhưng một cách vô hình, họ đều ngầm xem Hạ Chu là người dẫn đầu - hoàn toàn bị thu hút bởi sự điềm tĩnh và bản lĩnh của anh.

Hạ Chu, Lâm Dã và Lục Trạch Xuyên là những người đi xuống trước để dọn dẹp lũ xác sống.

Đợi đến khi dứt khoát ra tay, chiến trường được dọn sạch gọn gàng, họ mới ra hiệu cho các thành viên khác xuống dưới.

Khương Vũ trượt dây xuống dưới, động tác đã thành thạo chẳng khác gì vận động viên leo núi.

Lên xe, Bạch Phong Ngôn và Lâm Dã ngồi ở hàng ghế trước.

Hàng ghế sau thì chật kín ba người: Lâm Gia, Giang Yến Yến và Khương Vũ.

Kế hoạch không thay đổi. Cả nhóm ăn uống no nê, chuẩn bị tinh thần xuất phát, rời khỏi trường học một lần dứt khoát.

Chiếc xe tải nhỏ do Hạ Chu cầm lái đi trước mở đường, vừa để tông dẹp đám xác sống cản đường, vừa chủ động kiểm soát tốc độ.

Xe của Lâm Dã đi phía sau nên đỡ căng thẳng hơn.

Dù sao xe anh ta là xe địa hình, chạy nhanh cũng dễ. Nếu để lên trước, xe tải chắc chắn sẽ bị bỏ lại phía sau.

Tiếng động cơ gầm rú vang dội trên con đường rợp bóng cây, kéo theo âm thanh vọng xa, vang ra khắp bốn phía.

May mà mưa nhỏ làm giảm bớt sự chú ý của đám xác sống. Chúng di chuyển chậm, phần lớn còn đang trốn mưa trong nhà. Đến lúc ló đầu ra thì đoàn xe đã chạy xa khỏi tầm mắt.

Họ lái xe vượt qua cổng chính, tiện thể húc đổ cả thanh chắn đường vốn đã không hoạt động do mất điện.

Nhóm Hạ Chu không hề hay biết, hành động của mình vừa rồi đã khiến những người khác chấn động đến mức nào.

Những sinh viên còn ẩn nấp trong các tòa nhà quanh trường cũng nhao nhao thò đầu ra nhìn theo.

Họ chỉ thấy một xe lớn một xe nhỏ từ từ biến mất nơi cuối con đường...

Trong lòng bỗng cháy lên một tia hy vọng mãnh liệt:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip