ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 83

Lâm Dã hít sâu một hơi, nhìn đồng đội đang ẩn nấp khắp nơi, trấn tĩnh lại tinh thần, "vèo" một tiếng kéo bật cánh cửa, rồi lập tức né sang bên. Bọn xác sống trong nhà trông có vẻ bối rối, đi loạng choạng như không biết nên đi đâu. Mưa đang rơi, khiến chúng cũng ngần ngại bước ra ngoài.

Đúng lúc ấy, âm nhạc chát chúa vang lên trong sân.

"Em là quả táo nhỏ bé của anh- yêu em mãi cũng chẳng thấy đủ! Má hồng nhỏ xinh- sưởi ấm tim anh, thắp sáng ngọn lửa đời anh anh anh anh anh anh-"

Lũ xác sống mặt mày ngây dại bỗng nhiên như bừng tỉnh, ngẩng phắt đầu lên, tru tréo lao ra ngoài. Hơn chục con xác sống lũ lượt ùa về phía chiếc loa, con dẫn đầu thậm chí còn vấp ngã đè lên mặt đất. Cùng lúc ấy, một cô lao công và một bác bảo vệ chen nhau ở cửa, suýt nữa kẹt lại sau cánh cửa, may mà hai "thanh niên lực lưỡng" phía sau đẩy mạnh một cái, cả đám cùng bật ra ngoài.

Hạ Chu và Lục Trạch Xuyên thấy bọn chúng đã gom lại, liền siết dây, quấn một vòng, rồi cùng tung dây về phía đối phương, chéo nhau khóa lại. Chỉ vài cú kéo, bầy xác sống đã bị quấn lại như một đống bánh cuộn. Xác sống không có cảm giác đau, cũng không hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

Bạch Phong Ngôn bật nắp can xăng, nhanh chóng hắt hết lên người bọn chúng, sau đó ném thẳng bật lửa vào. Ngọn lửa bùng lên dữ dội như đổ lên bó củi khô. Cơ thể xác sống nhiều mỡ, nên cháy còn mạnh hơn cả củi. Tuy vậy, chúng không gào thét đau đớn gì mấy. Ngược lại, bọn chúng vẫn gầm gừ lao về phía đám người bên ngoài, miệng há to, phát ra tiếng "hô hô" ghê rợn. Có vài ngọn lửa cháy lan lên đầu, làm chúng há miệng ra, để lộ những chiếc răng đang ngậm vài con giòi mục ruỗng.

"Ọe..."

Giang Yến Yến không chịu nổi, cúi người nôn thốc.

Hạ Chu và Lục Trạch Xuyên vẫn đang cố giữ chặt dây thừng, nhìn cảnh xác sống bị trói cuộn lại mà càng lúc càng giãy giụa dữ dội. Những người khác cũng phải xúm lại kéo phụ. Dù sao cũng không cần đánh tay đôi nữa, thiêu hủy thế này là cách gọn gàng nhất.

Cuộc giằng co giữa người và xác sống kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ. Cùng lúc ấy, Khương Vũ và mọi người vừa mới thay đồ xong lại bị mưa dầm ướt sũng. Đến khi bầy xác sống trong sân mới dần dần lặng đi. Xác chúng đã cháy không còn nguyên vẹn, ít nhất phần đầu cũng bị đốt sạch sẽ. Khói đen cuồn cuộn, mùi thối lan khắp sân khiến ai cũng phải nhíu mày.

Nhưng... cuối cùng cũng giữ lại được căn nhà cho Lâm Dã.

"Vào nhà! Vào mau!"

Lâm Dã hét lớn, lao thẳng vào bên trong. Vừa bước vào phòng khách, cả đám chết lặng. Đây đâu phải mở tiệc, rõ ràng là chiến trường thứ thiệt. Sofa da bị cào xước mấy đường to tướng, bàn ghế lộn xộn văng đầy sàn. Bộ sưu tập rượu quý mà Lâm Dã từng hãnh diện khoe trong tủ cũng vỡ gần hết. Trên tường, dưới sàn - khắp nơi loang lổ vết máu dơ bẩn.

"Cô giúp việc cậu thuê đúng là 'máu chiến' thật."

Lục Trạch Xuyên không nhịn được, mỉa mai một câu.

Lâm Dã: "..."

Mọi người chia nhau lục soát khắp nhà, may là chỉ có phòng khách bị phá tanh bành, các phòng còn lại và thiết bị vẫn nguyên vẹn. Vì đông người nên dọn dẹp cũng nhanh, mỗi người một tay, lau chùi sắp xếp lại, căn phòng lại trở về diện mạo gọn gàng sáng sủa.

"Vậy... tối nay có ai muốn ngủ lại nhà tôi không?"

Lâm Dã đưa mắt nhìn mọi người.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip