Chương 90
Cơn mưa lớn kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ, sau đó bắt đầu dịu lại. Tuy nhiên, nước đã ngập lênh láng khắp mặt đường. Trời cũng dần hửng sáng đôi chút.
Tiếng động lớn đến vậy, chẳng lẽ là quân đội thật sao? Dù có phải viện binh của quân đội hay không, trước hết cũng phải lo được cho mình đã.
Giọng Hạ Chu vẫn bình tĩnh, dứt khoát.
"Lập tức vào bệnh viện lấy thuốc."
"Rõ!" Bạch Phong Ngôn nghiến răng, đạp mạnh ga lao thẳng vào bệnh viện.
Xe của Hạ Chu và mọi người lập tức bám theo sau.
Trong đại sảnh bệnh viện, cả nhóm không dừng lại mà xông thẳng vào khu vực quầy thuốc. Sau khi đập vỡ tấm kính chắn, họ trèo qua quầy để vào bên trong.
Trong phòng thuốc có ba con xác sống mặc đồng phục y tá, nhưng không gây ra uy hiếp gì lớn, rất nhanh đã bị xử lý gọn.
Tiếp đó, mọi người lấy ra bao tải đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu vơ thuốc nhét vào. Thuốc cảm, thuốc kháng viêm, cầm máu, tiêu chảy, ho long đờm, hạ sốt, giảm đau... Loại thuốc thì nhiều, lại toàn là tên chuyên môn. Cả nhóm chỉ nhặt những loại quen mắt, mấy dãy thuốc xung quanh cứ thế bị quét sạch cho vào bao.
Bên ngoài vẫn đang vang lên tiếng nổ liên tiếp. Mưa to đến vậy mà cũng không át được mùi thuốc súng trong không khí. Vì lo tiếng động bên ngoài, ai cũng tranh thủ nhanh nhất có thể.
Thuốc sợ dính nước, bao tải bên ngoài còn bọc thêm một lớp ni lông chống thấm. Khương Vũ và Hạ Chu đi sau cùng, đợi những người phía trước di chuyển xong, toàn bộ số thuốc còn lại liền được Khương Vũ đưa hết vào không gian của mình.
Mọi người cùng khiêng đưa lên xe tải, mưa chảy theo mép áo mưa ròng ròng, mà lớp áo mỏng này chẳng cản được bao nhiêu. Nhưng tâm trạng ai nấy đều đang dâng cao, nên cũng chẳng thấy lạnh là bao.
Sau khi lên xe, cả nhóm vẫn chưa kịp quyết định sẽ đi theo hướng nào tiếp thì một luồng đèn pha quét tới, khiến cả con phố bừng sáng lên đôi chút.
"Bíp bíp!" Hạ Chu nhấn còi xe.
"Bíp bíp bíp bíp!!!"
Tiếng còi vang dội lần này là từ xe của Bạch Phong Ngôn - anh ta nhấn liên tục, chẳng buồn giấu giếm gì nữa. Lúc này thì chẳng ai còn sợ dẫn dụ xác sống kéo đến.
Cuối cùng, sau một lúc căng thẳng, bên kia cũng có tiếng đáp lại. "Bíp bíp-"
Cả nhóm xúc động đến mức rơm rớm nước mắt.
Hạ Chu và những người còn lại cuối cùng cũng liên lạc được với bên kia. Đó là một đơn vị quân đội từ hướng thủ phủ đến, quy mô lên tới năm nghìn người. Nhiệm vụ của họ lần này chính là đến thành phố Lạc Thành để thiết lập khu an toàn, cứu trợ những người sống sót trong vùng.
Chỉ huy đơn vị là một người đàn ông ngoài bốn mươi - Vương Tuấn. Sau khi hai bên trao đổi mới biết, thì ra điểm đến của Vương Tuấn cũng chính là khu biệt thự Hồ Sơn - khu vực phía Bắc của Lạc Thành, nơi đã được quy hoạch làm khu an toàn.
"Các cậu là..."
Vương Tuấn nhìn nhóm thanh niên trông có phần nhếch nhác trước mặt, không khỏi nghi hoặc.
"Ờm... tụi con chỉ chạy qua xem thử tình hình thôi."
Hạ Chu không nói thẳng rằng họ đến bệnh viện để gom thuốc - dẫu sao, toàn bộ kho thuốc ở đó vừa bị nhóm mình dọn sạch.
Vương Tuấn khẽ gật đầu, căn dặn họ có thể cùng quân đội quay về khu biệt thự Hồ Sơn.
Trước khi rời đi, Vương Tuấn cũng cho người dọn sạch đám xác sống trên đường và chuyển đi toàn bộ thiết bị y tế trong bệnh viện. Quân đội mang đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền