Chương 93
Đúng như Hạ Chu đoán: một khi đã thiết lập khu an toàn, chắc chắn nhà nước sẽ không để tài nguyên nhà cửa bị bỏ phí. Tuy vậy, với những căn có chủ, khả năng cao sẽ không ai bị ép ở chung.
Hạ Chu gật đầu đồng ý, đợi họ đi rồi mới quay vào nhà. Vừa bước vào, anh nói với mọi người:
"Họ đến để thống kê hộ dân và điều tra dân số. Có lẽ sau này sẽ phân công thêm vài việc phù hợp với khả năng mỗi người."
"Xem như nhà nước đang giải quyết việc làm đấy nhỉ, cũng tốt mà."
Lục Trạch Xuyên cười cười, nói kiểu nửa đùa nửa thật. Mọi người còn lại không ai lên tiếng, nhưng trong lòng đều thầm nghĩ giờ chỉ có thể nghĩ tích cực như vậy thôi.
Sáng hôm đó, khi nhân viên đến thống kê dân số,
"À... còn một việc, cần ghi nhận luôn nghề nghiệp của mọi người."
Nhân viên vừa nói vừa liếc mắt về phía xe bên cạnh, người ngồi trong đó đang chuẩn bị ghi chép.
"Chúng tôi đều là sinh viên, trong đó có người học y, học mỹ thuật, học thể thao..."
Hạ Chu lần lượt giới thiệu. Bản thân anh tuy đã chuyển sang học quản trị kinh doanh, lại còn học thêm ngành phụ là công nghệ thông tin, nhưng hiện tại vẫn chưa tiện nói ra.
Nhân viên đặc biệt hỏi kỹ ai là sinh viên y khoa, ghi chép lại rồi dặn dò mấy câu:
"Chú ý tiết kiệm nước sinh hoạt, cửa nẻo thì nhớ khóa kỹ. Nếu ai thấy sức khỏe có vấn đề thì phải báo ngay lực lượng quân đội đang đóng quân tại dãy nhà đầu tiên dưới chân núi."
Bữa sáng hôm đó, Lục Trạch Xuyên vừa ăn vừa buồn bã than vãn:
"Xong đời rồi, tưởng đâu có quân đội đến là mấy ngày ác mộng sắp kết thúc. Ai ngờ mưa lớn lại khiến cứu viện bị hoãn. Trong tình hình này, trong thành chắc chắn bị ngập, mấy người sống sót vốn đã khốn đốn, giờ lại càng thê thảm."
"Cầu mong lũ cuốn trôi luôn đám xác sống ấy đi cho rồi."
Nửa đêm hôm đó, mưa lớn kéo theo gió giật ào ào, đánh rầm rầm vào khung cửa kính. Khương Vũ bị đánh thức bởi tiếng động giữa đêm khuya. Cô bật đèn ngủ đầu giường, nhìn sang thấy hai bạn cùng phòng dường như cũng chưa ai ngủ được.
"Căn nhà này chắc là chất lượng tốt đấy chứ?"
Lâm Gia đứng trước cửa sổ kính, đi dép vào ngó ra ngoài, may là không thấy nước mưa thấm vào.
"Chắc chắn là tốt mà. Tôi từng xem qua brochure giới thiệu khu biệt thự Hồ Sơn rồi. Chủ đầu tư nhấn mạnh cảnh quan đẹp, kết cấu an toàn, vật liệu xây dựng đều là hàng xịn, móng nhà đóng sâu dưới đất, đạt tiêu chuẩn kháng chấn cấp một, có thể chịu được động đất cấp tám..."
Giang Yến Yến càng căng thẳng lại càng nói nhiều, lặp lại y như học thuộc lòng đoạn giới thiệu.
Lâm Gia liếc mắt:
"Lời của mấy công ty bất động sản, tin được à?"
"Tin đi, bây giờ cả cái mạng này còn phải đặt cược vào lương tâm của bọn họ cơ mà."
Khương Vũ nói giọng đều đều, ánh mắt hơi trầm xuống.
Lâm Gia: "..."
Sự thật chứng minh giá nhà ở khu nhà giàu không phải chỉ là làm màu. Quảng cáo thì đúng là hơi phô trương thật, nhưng chất lượng cũng không phải dạng vừa. Gió giật mưa quất thâu đêm, trời tối đen như mực, cây cổ thụ trên núi Song Hỷ bị quật nghiêng ngả. Vậy mà phần lớn nhà trong khu biệt thự vẫn vững chãi không hề hấn gì.
Đến sáng hôm sau, gió ngừng nhưng mưa vẫn chưa dứt. Một căn biệt thự ở dãy thứ 17 bị cây lớn đổ đè lên mái, phần mái và cửa kính bị hư hại không nhẹ. Nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền