Chương 1336 : Nhược Thủy thu hồi
Đám người nghe thấy vậy, bèn tìm theo tiếng mà nhìn lại.
Nhưng đập vào mắt bọn hắn, cách biệt một ranh giới, giữa bầy rắn Nhược Thủy đang gào thét, trên vách đá của trận pháp kia, có dính chặt một tấm da người.
Nó giống hệt một miếng cao dán da chó, đang bất lực kêu lên về phía bọn hắn.
“Này, ta nói mấy vị kia, các ngươi đã nói chuyện đủ chưa vậy? Ta còn chưa đi vào được cơ mà...”
Đám người nghi hoặc, mắt ai nấy đều lộ vẻ hoảng hốt.
Giang Độ nghiêng đầu một cái.
Tiểu Bạch trợn tròn mắt.
Thanh Diễn gãi đầu một cái.
Tiên nhẹ nhàng nhíu mày.
Tiểu Bạch hỏi: “Nó là?”
Giang Độ đáp: “Là một miếng da.”
Thanh Diễn hỏi: “Ở đâu ra?”
Giang Độ nói vội: “Ta kéo về đấy.”
Tiểu Bạch và Thanh Diễn nhìn sang Giang Độ, ánh mắt đầy ẩn ý.
Lý Tam khẽ nói: “À thì, ta gặp hắn trên đường, hắn bảo là quen biết tiên sinh, bèn đi theo ta đến, mà lợi hại lắm cơ...”
Tiên hỏi: “Gọi cái gì?”
Lý Tam ngẫm nghĩ một lát, rồi lắc đầu.
Tô Lương Lương nhìn Nghiêm Mặc đang dán trên vách trận pháp, khác với những người khác, nàng thế mà lại trưng ra vẻ mặt hả hê, lẩm bẩm nói nhỏ: “Ngươi cũng có ngày hôm nay hả.”
Xoạt xoạt xoạt ——
Đám người nhìn về phía Tô Lương Lương.
Tô Lương Lương cất đi vẻ mặt tinh nghịch, ho nhẹ một tiếng, rồi giới thiệu: “Hắn tên Nghiêm Mặc, các ngươi có thể gọi hắn Lão Mặc, hắn không phải người đâu.”
Tiểu Bạch: “Đã nhìn ra.”
Tô Lương Lương bổ sung thêm một câu: “Hắn là tiểu đệ của tiên sinh nhà ngươi, là trợ thủ đắc lực nhất tại Tiên Vực đấy.”
Thanh Diễn nghiêm túc nói: “Chẳng trách, vậy hẳn là rất lợi hại rồi, có thể so tài với ta đấy.”
“Liên quan quái gì tới ngươi chứ.”
“Ta cũng là trợ thủ đắc lực nhất của tiên sinh cơ mà.”
“Ngươi đánh thắng được ta?”
“Ưm... vậy thì là trợ thủ nam số một.”
“Cắt...”
Nhìn thấy mấy người kia lại trò chuyện, Nghiêm Mặc đến mức muốn tự tử luôn. Đây là loại người gì vậy chứ? Đã lúc nào rồi mà còn mẹ nó so bì!
Nhất là bốn người đi cùng Tô Lương Lương.
Một người thì lạnh như băng, chẳng mấy khi nói chuyện.
Một cô nương khác thì trông đơn thuần, nhưng vừa mở miệng cũng đơn thuần không kém.
Còn có đôi tên dở hơi này, từng người một dù rất lợi hại, thế mà lại cũng không bình thường chút nào.
Trước đó, khi hắn vừa gia nhập chiến trường, đã chú ý tới sự tồn tại của mấy người kia, ngay cả khi đang liều mạng tranh đấu, bọn hắn vẫn rất không đứng đắn.
Có điều, nghe Lý Tam nói, những người này, trừ cô nương lạnh lùng kia ra, những người còn lại đều do Hứa Khinh Chu nuôi lớn.
Hắn bèn thắc mắc.
Hứa Khinh Chu là một người đọc sách trầm ổn như vậy, làm sao lại nuôi ra đám trẻ con, đứa nào cũng quái gở hơn đứa nào thế này?
Thật vô lý!
“Ta nói này, các ngươi có thể đừng tán gẫu nữa không? Mau nghĩ cách cứu ta với chứ! Nếu còn nói nữa, ta sẽ bị hút vào trong mất!”
Hắn sốt ruột hoảng hốt thúc giục nói.
Tiểu Bạch và Thanh Diễn chấm dứt màn cãi vã thường ngày.
Một đám người theo bản năng nhìn về phía Tiểu Bạch, ý rằng đang chờ Tiểu Bạch quyết định đó mà.
Dù sao, tiên sinh không có mặt.
Không Lo cũng không ở đây.
Trong số những người này, thì Tiểu Bạch là người có quyền phát biểu nhất.
Thế nhưng Tiểu Bạch lại không nghĩ vậy.
Nàng bối rối nói: “Không phải chứ, các ngươi nhìn ta như vậy làm gì?”
Giang Độ nói: “Bạch di, phải làm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền