Chương 1374 Vô Ưu tỉnh mộng nhân gian (hai)
Cách một cánh cửa, là hai thế giới đối lập. Trong phòng lửa than luôn đỏ, hơi ấm phất vào tay áo.
Ngoài phòng thì thói đời nóng lạnh, gió tuyết đan xen, lòng người vô cùng bạc bẽo...
Cứ nhìn tiểu cô nương kia bị đạp ngã, cứ nhìn tiểu cô nương kia bị đánh trọng thương, cuối cùng nàng cứ thế bị ném vào đống tuyết, thoi thóp.
Kẻ ra tay bạo hành làm như không thấy, nghênh ngang bỏ đi. Còn những người đứng xem thì thản nhiên đẩy cửa bước vào nhà, thờ ơ lạnh nhạt như thể việc không liên quan đến mình.
Nàng rất phẫn nộ.
Nàng không rõ.
Nàng đã đáng thương đến thế, tại sao còn cướp đoạt đồ đạc của nàng?
Nàng không rõ.
Nơi này rõ ràng có nhiều người đến vậy, tại sao lại không có dù chỉ một người đứng ra ngăn cản?
Nàng không rõ.
Bị vứt bỏ giữa gió tuyết, tại sao lại không có bất kỳ ai ra tay cứu giúp...?
Chẳng lẽ đây chính là nhân gian sao?
Tình đời thật cay nghiệt.
Nhân tình thật bạc bẽo.
Thói đời nóng lạnh, lòng người hiểm ác ư?
Nàng bản năng siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm bóng lưng của người phụ nữ béo kia, nhìn nàng ta đẩy cửa bước vào, và thế giới cũng dừng lại đúng lúc này...
Thời gian ngưng trệ.
Gió tuyết lơ lửng giữa không trung, đám người đứng im trên phố dài, hình ảnh ngừng lại ở đây.
Nàng nhíu mày, đáy mắt dâng trào sát ý.
“Nhân gian có phải rất đáng ghét không?”
Giữa thế giới vạn vật yên tĩnh, một giọng nói đột ngột vang lên, khiến nàng bừng tỉnh.
Nàng chậm rãi ghé mắt, thì thấy bên cạnh mình tự lúc nào đã xuất hiện một luồng sương mù đen.
Luồng sương mù mờ ảo, tựa như tinh linh trong đêm tối, hoàn toàn không hòa hợp với mọi thứ xung quanh.
Nó không bị ảnh hưởng bởi hình ảnh đang ngưng trệ, và nó cũng có thể nhìn thấy nàng.
Nàng hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi cúi đầu. Trong lúc lơ đãng, nàng nhìn thấy tiểu cô nương đang thoi thóp trong góc, nàng không khỏi nhíu mày nhăn trán...
Đúng vậy.
Nhân gian thật sự rất đáng ghét.
Nếu như tất cả những điều này đều là sự thật.
“Tình đời bạc bẽo, nhân tình cay nghiệt. Trong một con hẻm nhỏ mấy trăm người, thế mà không có lấy một người tốt nào, ha ha, thật châm chọc, thật bi ai, đáng thương thay.”
Hắc vụ bay lượn quanh nàng, không ngừng châm chọc.
Nàng hỏi: “Đây là sự thật sao?”
Hắc vụ đáp: “Ngươi thấy sao?”
Nàng hỏi: “Ngươi là ai?”
Hắc vụ đáp: “Điều này không quan trọng.”
Nàng hỏi lại: “Ta tại sao lại ở đây?”
Hắc vụ đáp: “Điều này cần ngươi tự hỏi mình.”
Nàng không hiểu.
Hắc vụ nói: “Cảnh tùy tâm sinh, ngươi hướng về nhân gian, nên... ngươi đã đến, đã được như nguyện vọng mà gặp được nhân gian.”
Nàng không rõ, cảm thấy hắc vụ xuất hiện quá đột ngột, cảm thấy hình ảnh trước mắt quá quen thuộc, nhưng lại cực kỳ lạ lẫm.
Đặc biệt là tiểu nữ hài kia và thiếu niên lang trong phòng, luôn có một cảm giác giống như đã từng quen biết mà không thể nói thành lời.
Thật giống như vậy.
Trong trí nhớ, cảnh tượng này đã từng diễn ra, thế nhưng nàng lại từ đầu tới cuối không tài nào nhớ nổi.
Nàng giống như mất trí nhớ vậy.
Nàng cố gắng suy nghĩ, nhưng vốn dĩ nỗi lòng đã lộn xộn, giận dữ dâng lên trong lòng, nàng lại càng nghĩ càng bực bội.
Nàng nhìn tiểu nữ hài kia, hỏi lại: “Nàng... sẽ chết sao?”
Hắc vụ biết rõ mà vẫn cố hỏi: “Ngươi thấy sao? Trời tuyết lớn, lòng người bạc bẽo, hài đồng trọng thương...”
Nó không trả lời.
Nhưng lại chính là một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền